Đường Cảnh đuổi theo phía sau, nhìn thấy cảnh này, lập tức ngơ ngác.
Lạc Thư Di chớp mắt, cười nói: "Được thôi."
Thương Vân cười: “Ha ha ha, Đường Cảnh thấy chưa, chó liếm chó liếm, cuối cùng không có được gì."
Gã cười to rồi xoay người bỏ chạy, vô cùng vui vẻ, khiến Đường Cảnh tức đến mức mặt mũi xanh lét.
"Nếu đã hoàn tục, thì đừng chạy ... "
Lạc Thư Di khẽ cười, đưa tay ra, xoa ngực Thương Vân.
Giọng nói của nàng ta như ma âm, không ngừng vang vọng bên tai Thương Vân, khiến hòa thượng sợ đến mức không thể cười nổi, hai tay siết chặt tấm bia đá võ thượng cổ trước ngực.
Lạc Thư Di thấy vậy, cũng không cố gắng giật tay gã ta, mà thẳng tay ấn vào ngực gã.
Phụt!
Thương Vân phun ra ngụm máu, lăn xuống núi, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc choáng váng.
Khi đứng dậy, gã cảm thấy cả người lạnh toát, mồ hôi lạnh không ngừng rơi.
"Lạc Thư Di, nàng muốn mưu sát phu quân mình sao?" Thương Vân vội vàng bỏ chạy, không dám dừng lại lấy một giây, người phụ nữ này thật sự quá đáng sợ.
"Tiểu hòa thượng, đừng chạy, ngươi cứ đi theo tỷ tỷ đi."
Lạc Thư Di không buông tha, khuôn mặt xinh đẹp, nụ cười không thay đổi.
“Nhưng tên hòa thượng này chạy thật sự quá nhanh, chẳng mấy chốc đã ra khỏi bảo sơn, máu chảy thành sông, kéo dài khắp nơi, thật sự rất đáng sợ.
Sau khi Đường Cảnh đuổi kịp, gã nhìn mà cảm thấy sợ hãi, tên hòa thượng này quả là kẻ tàn nhẫn.
"Vậy mà để gã ta chạy mất ... " Đường Cảnh tức giận nói.
"Chạy không thoát đâu."
Lạc Thư Di khẽ cười, ngón tay như ngọc nhẹ nhàng vẫy trong không trung.
Ùm!
Ngay lập tức, sau lưng nàng ta, trên trời có bóng dáng tiên tử xuất hiện, tiên tử bay lượn giữa không trung, thân hình như mây trắng, tay cầm đàn hồ, theo từng động tác của Lạc Thư Di, đàn hồ vang lên tiếng nhạc.
Phụt!
Xa xa, Thương Vân bước loạng choạng, lại phun ra máu.
Quá tàn nhẫn!
Thương Vân nghiến răng, lau đi vết máu, tiếp tục chạy về phía trước. Đám người này càng đánh trống khua chiêng, gã càng cảm thấy bảo bối trong ngực có giá trị đến mức không thể đo được.
“Bảo bối à bảo bối, vì ngươi mà ta đã đổ biết bao nhiêu máu, ngươi đừng làm hòa thượng ta thất vọng."
Thương Vân nhìn bia đá võ thượng cổ trong tay, ánh mắt trìu mến, không ngừng cười ngây ngô, hê hê, đây chính là vận mệnh của gã!
Nhung tiếng đan không ngung, liên tuc keo dai, khong chỉ khiến bước chân Thương Vân chậm lại, mà ngay cả ánh sáng trên người cũng dần mờ đi.
Ánh sáng hoàn toàn tắt, đồng nghĩa với việc gã phải chết.
Thương Vân vừa chạy vừa hộc máu, cơ thể thực sự không chịu nổi, sờ đầu trọc, cười nói: "Sức hút này quá lớn, năm đó xuất gia thật sự quá lỗ ... "
Rống!
Gã vừa cười vừa nói, rồi đột ngột quay người, trong khoảnh khắc quay lại, Phật quang tỏa ra khắp khắp nơi, hào quang rực rỡ.
Thế gian tối tăm, gã giống như Phật Như Lai phật uy chấn động trời đất, uy nghiêm thần thánh, hùng vĩ tráng lệ.
Kinh văn cổ xưa vang khắp bốn phương, Phật âm vang vọng trời đất, Thương Vân nhìn Lạc Thư Di, điên cuồng hét lên, sau đó sau lưng gã xuất hiện một con kỳ lân trắng.
Âm!
Sóng âm quét qua, vô số cổ thụ và đá lớn, trong chớp mắt đều bị nghiền nát thành tro bụi.
Sau lưng Lạc Thư Di, tiên tử lơ lửng giữa mây trắng, vật vã một lúc rồi như mây trắng, theo gió tan biến, không còn dấu vết.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!