Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Ha ha, mặc kệ ngươi nói gì, dù sao bây giờ ngươi đã không còn đường lui, xem ai có thể kéo dài lâu hơn!"

Nam Cung Trạch cắm đao xuống đất, nhìn Thương Vân, lạnh lùng cười nói.

“Ngươi là cái thá gì, nếu không phải ông đây quên mang đại đao, thì đã chém chết ngươi rồi, cũng dám tự xưng là đệ nhất đao pháp, không biết xấu hổ." Thương Vân nhìn Nam Cung Trạch, ánh mắt khinh miệt, cười nhạo không ngừng.

"Con lừa trọc này!"

Nam Cung Trạch lập tức nổi giận.

"Nhìn cái gì mà nhìn, con lừa trọc cũng đẹp trai hơn ngươi, ngươi còn không bằng thằng ngốc đâu!" Thương Vân nói.

“Mẹ kiếp!"

Nam Cung Trạch tức đến mức nhảy dựng lên, thẳng nhãi này nói chuyện thật khinh người, dù gã không phải quá đẹp trai, nhưng cũng không đến mức không bằng cả kẻ ngốc.

“Đừng manh động, gã chỉ là nỏ mạnh hết đà, không chống đỡ được lâu đâu. Ngươi không manh động, gã sẽ không có cơ hội trốn thoát!"

Ninh Phong đứng bên cạnh, mặc chiến giáp Lưu Ly, vẻ mặt bình tĩnh, cười nói.

“Ngươi cười cái mẹ gì, mặc cái mai rùa xanh lòe loẹt đó mà cũng đắc ý được à, giỏi thì cởi ra, xem ông đây có đánh chết ngươi không!"

Thương Vân trợn mắt nhìn Ninh Phong, không ngừng tức giận, tên khốn này mặc chiến giáp cổ, chiến lực mạnh nhất.

Trong trận chiến vừa rồi, hắn ta gây ra thương tích nặng nhất cho gã.

Nụ cười trên mặt Ninh Phong cứng đờ, sắc mặt thay đổi liên tục, con lừa trọc này đúng là không biết nói chuyện, đây là chiến giáp cổ Lưu Ly, cái gì mà mai rùa xanh chứ.

Hắn ta lập tức nổi giận, sát ý bùng lên, nhưng Chương Tấn của Hỏa Lôi Môn vội vàng kéo hắn ta.

"Ngươi đừng qua đây, ngươi mà bước tới, ta sẽ phá hủy bia đá võ thượng cổ!" Thương Vân hét lớn.

“Đừng kéo ta, con lừa trọc này đáng bị đánh!”

Ninh Phong giận đến phát điên, bảo quang trên người bùng phát, tỏa ra phỉ thúy thánh quang.

Nam Cung Trạch liếc nhìn, nói thầm: "Đúng là xanh thật ... "

Sắc mặt Ninh Phong tối sầm, Nam Cung Trạch vội im miệng, nói: "Ngươi đừng manh động, nếu gã bóp nát bia đá võ thượng cổ, thì mọi người đều không có gì để chơi."

Đường Cảnh đứng bên cạnh Lạc Thư Di, cười nói: "Thương Vân, đừng như vậy mà, mọi người không muốn làm khó ngươi, ngươi chỉ cần để bọn ta sao chép bia đá võ thượng cổ một lần là được, không cần phải làm căng như thế đâu."

“Cút!"

Thương Vân chửi: “Ngươi là đồ chó liếm, nói cái gì chứ, vừa nãy ngươi là người tích cực nhất, mắt thì xanh lè cả ra. Huyền Cốc các ngươi nghiên cứu về bia đá võ thượng cổ lâu nhất, đồ chó liếm nhà ngươi, chắc chắn đã biết bí mật của bia đá võ thượng cổ rồi!"

Phụt!

Những người khác nghe vậy, không nhịn được mà cười.

Mọi người ở đo đều biết, Đường Cảnh gần như làm theo mọi yêu cầu của Lạc Thư Di, đến kẻ ngốc cũng nhận ra gã đang nghĩ gì.

Nhưng dám gọi thang ga la đồ cho liem, thì chỉ co con lừa trọc Thương Vân này thôi.

Mặt Đường Cảnh lập tức xanh lè, không nói được câu nào.

"Ngươi thật sự nhìn ra được lai lịch của bia đá võ thượng cổ này sao?"

Đang lúc gã thẹn quá hóa giận, giọng của Lạc Thư Di vang lên bên tai, Đường Cảnh lập tức điều chỉnh tâm trạng, nói: "Nhìn ra được một ít, những ký tự kia có thể ghi chép lại một phần thiết sót của Trục Nhật Thần Quyết, nhưng quan trọng nhất không phải thứ này, bản thân tấm bia đá này dường như chính là chí bảo."

Lạc Thư Di tỉnh bơ, nếu bản thân tấm bia đá này chính là chí bảo, thì lai lịch không đơn giản.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!