Giang Ly Trần lúng túng.
Đang nói, Diệp Tử Lăng và La Chấn sóng vai nhau đi đến.
Hóa ra gã thật sự là người chậm nhất, làm đại sư huynh ... Thật không dễ dàng gì, Giang Ly Trần sững người.
Tiểu Tặc Miêu vừa thấy Diệp Tử Lăng và La Chấn, lập tức chạy tới, vẻ kiêu ngạo trên mặt đã biến mất, thay vào đó là vẻ ngây thơ vô hại, cười lấy lòng.
Khóe miệng Giang Ly Trần giật giật, con mèo này đúng là thành tinh rồi, thấy mỹ nhân là lập tức thay đổi sắc mặt.
"Con mèo này thật đáng yêu."
Đến cả Tô Hàm Nguyệt cũng nở nụ cười, ngồi xuống nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Tặc Miêu.
Tieu Tặc Miêu nhắm mắt hưởng thụ, vẻ mặt vô cùng thoai mái. Đợi đến khi thỏa mãn rồi, nó mới sực nhớ ra còn chuyện quan trọng, vội vàng dùng tay ra hiệu.
Tô Hàm Nguyệt cau mày, có vẻ như không hiểu.
Diệp Tử Lăng trầm ngâm suy nghĩ, khẽ nói: "Ngươi muốn nói là Lâm Nhất bảo ngươi ở đây đợi bọn ta, sau đó, dẫn bọn ta đi tìm đệ ấy sao?"
Tiểu Tặc Miêu liên tục gật đầu, sau đó giơ móng vuốt chỉ vào mũi mình, mặt đầy vui vẻ.
"Con mèo này thật thông minh." Diệp Tử Lăng khẽ cười nói.
Giang Ly Trần bĩu môi nói: "Nó làm sao biết được Lâm sư đệ đang ở đâu, ở đây còn không thể truyền tin."
Tô Hàm Nguyệt và Diệp Tử Lăng không nói gì, chỉ liếc nhìn gã.
Phụt!
Lưu Thanh Nghiêm nhịn không được lập tức bật cười: "Đại sư huynh, trí thông minh của huynh đúng là có vấn đề rồi, vừa nãy nó chỉ vào mũi mình, chắc chắn là có thể ngửi được mùi của Lâm sư đệ, chúng ta cứ đi theo nó là được."
"Ra là vậy!"
Giang Ly Trần cười gượng gạo, thầm nghĩ tốt nhất là gã nên im lặng.
“Lâm sư đệ tập hợp chúng ta, chẳng lẽ có chuyện quan trọng gì sao?"
Phùng Chương, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng.
"Gặp được chàng ấy thì sẽ biết thôi." Tô Hàm Nguyệt thản nhiên đáp.
Người khác có thể không rõ, nhưng Tô Hàm Nguyệt biết, trong tay Lâm Nhất có Khô Huyen Mật Thược.
Trong tháp Linh Lung, hắn là người có cơ hội lấy được Đại Thánh Chi Nguyên lớn nhất.
Hắn không muốn một mình hưởng lợi, mà trước khi rời đi, vẫn muốn giúp đỡ các sư huynh đệ, chỉ là không thể nói rõ với bọn họ từ trước.
Dù sao, có Khô Huyền Mật Thược cũng không có nghĩa là sẽ tìm được Đại Thánh Chi Nguyên.
Mấy người dưới sự dẫn dắt của Tiểu Tặc Miêu, không nhanh không chậm tiến về phía Lâm Nhất. Sâu trong tháp Linh Lung nguy cơ trùng trùng, những hiểm địa như huyết trì sương mù, có ở khắp nơi, chỉ cần sơ sẩy là sẽ bị nuốt chửng.
Bởi vậy, dù muốn đi nhanh hơn, bọn họ cũng không thể tăng tốc quá nhiều.
Cùng lúc đó, tại các ngọn bảo sơn, cuộc tranh đoạt thiên tài địa bảo đã bước vào giai đoạn kịch liệt nhất.
Sâu trong tháp Thất Bảo Linh Lung, trên đỉnh một ngọn bảo sơn, có vô số thiên mệnh siêu phàm tụ tập.
Chương Tấn của Hỏa Lôi Môn, Nam Cung Trạch của Thiên Đao Lâu, Ninh Phong của Phỉ Thúy sơn trang, Độc Cô Viêm của Thanh Lôi Tông lại một lần nữa liên thủ, đối đầu với một hòa thượng đầu trọc, sắc mặt mấy người bọn họ rất khó coi, hiển nhiên trong lúc giao thủ đã không chiếm được lợi thế.
Nhất là Chương Tấn và Nam Cung Trạch, cả hai đều bị thương không nhẹ, chỉ có Ninh Phong mặc chiến giáp cổ, là không hề hấn gì.
Ngoài ra, Huyền Cảnh của Đường Cốc và Lạc Thư Di của Thánh Âm Các cũng có mặt ở đây.
Chỉ vì không lâu trước đây, chỗ này có bảo vật xuất hiện.
Đối diện với bọn họ, vị hòa thượng đầu trọc này chính là hòa thượng Thương Vân, thiên mệnh siêu phàm của chùa Kim Cang, gã cười như điên, khóe miệng rỉ máu, trông đầy vẻ tà dị.
Gã đang ôm nửa tấm bia đá trong ngực, trên đó khắc đầy ký tự cổ xưa.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!