Còn về Đại Thánh Chi Nguyên, hoàn toàn không có dấu vết nào.
Nơi đây khắp nơi đều tràn ngập tiên thụy khí, ở trong đó, trên dưới cả người cảm thấy ấm áp. Chỉ cần hít thở thôi cũng có tác dụng hơn tu luyện ở bên ngoài gấp mấy lần.
Khí tức của Đại Thánh Chi Nguyên có mặt ở khắp mọi nơi, nhưng lại không thể tìm thấy ở đâu cả.
"Khô Huyền Mật Thược của ngươi không có tiếng động gì sao?" Tiểu Băng Phượng thở phì phò nói.
"Không.'
Lâm Nhất nói đúng sự thật.
Khô Huyền Mật Thược trừ luc tháp Linh Lung xuất hiện có chút chấn động ra thì những thời gian khác đều rất bình tĩnh.
"Tháp Linh Lung cũng chỉ có tầng này sao?"
Lâm Nhất quan sát giá không gian, hơi nghi ngờ nói, có phải là Đại Thánh Chi Nguyên không ở tầng này.
Tiểu Băng Phượng tùy ý nói: "Tháp Linh Lung gồm chín tầng, tầng này chồng lên tầng kia, vòng này tiếp nối vòng kìa, nhìn như chỉ có tầng ở trước mắt, trên thực tế lại vô biên bát ngát."
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, thật phiền toái.
Nếu bát ngát như vậy thì phải tìm đến không biết năm tháng nào thì mới có thể tìm được Đại Thánh Chi Nguyên.
"Không phải ngươi là Đồ Thiên Đại Đế sao? Trực tiếp thu tháp Linh Lung đi ... " Lâm Nhất nửa đùa nửa thật nói.
"Cút."
Tiểu Băng Phượng mắng.
Hai người trêu chọc lẫn nhau, đi ở giữa núi, nhìn như đi dạo sân vắng, trên thực tế thì lại chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác, lúc nào ánh mắt cũng quan sát xung quanh.
Tiếp theo, hai người lại phát hiện ra chuyện phiền toái.
Bất cứ thời khắc nào tháp Linh Lung đều ăn thịt người, chỉ cần ở đó thì sức sống sẽ luôn mất đi.
Tốc độ rất chậm, nhưng thời gian vẫn đang trôi qua, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ bị tổn thương căn nguyên.
Huyết khí Lâm Nhất như vực sâu, sức sống mạnh mẽ, dù vậy thì cũng chỉ có thể chịu đựng được nhiều nhất trong hai tháng.
Còn những người khác, nhieu lắm là nửa tháng phải rời đi, nếu không thì nhất định sẽ chết ở trong tháp Linh Lung.
"Phải tăng thêm tốc độ."
Lâm Nhất liếc nhìn Khô Huyền Mật Thược trong lòng bàn tay, ánh mắt lóe lên, suy nghĩ đối sách.
Bùm!
Đột nhiên, một ngọn núi có thánh quang nở rộ, mùi thuốc tràn ngập, sức sống mãnh liệt.
"Thánh dược!"
Mắt Tiểu Băng Phượng sáng lên, lập tức bất ngờ nói.
"Đi."
Lâm Nhất cất Khô Huyền Mật Thược, lắc mình lướt đi.
Cho dù khong thể tìm được Đại Thanh Chi Nguyên thì cung không thể tay không mà quay về, bây giờ hắn có cảm giác cấp bách, muốn thăng cấp Thần Đan trước khi rời khỏi tháp Linh Lung.
Không bước vào cảnh giới Thần Đan thì không thể nào đánh với Tần Thương một trận.
"Sao bây giờ mình vẫn để ý đến người này chứ?"
Lâm Nhất tự nói trong lòng, có chút phiền não.
Bất kể có đồng ý thừa nhan hay không thì đạo tam của han quả thật xuất hiện chút sơ hở.
Từ khi vào Côn Luân tới nay, Lâm Nhất đã chiến đấu vô số lần, căn bản là không ai đánh thắng, duy chỉ chịu thua thiệt không nhỏ ở chỗ Tần Thương này.
Hắn cũng không sợ thua, thế gian này không có ai là không thua, nhưng nếu lòng yêu kiếm có sơ hở thì sẽ rắc rối.
Một khi lòng yêu kiếm bị phá thì con đường vô địch sẽ trở thành chuyện cười.
Nửa khắc đồng hồ sau, hắn xuất hiện ở trên ngọn núi kia, bảo sơn hùng vĩ bát ngát, có rất nhiều chỗ vẫn đen kịt.
Nhưng chỗ sinh ra thánh dược lại có ánh sáng sáng chói, hết sức thu hút ánh nhìn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!