Toàn thân được Chân Long bao phủ, cách không khí đánh một chưởng, giống như bị Cự Long đánh
Mấy người chết thảm trong nháy mắt, ngay cả hài cốt cũng không còn, tiếng xôn xao ở bốn phương lập tức yên tĩnh lại.
Tất cả mọi người đều bị thủ đoạn của Tần Thương làm cho khiếp sợ, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, giống như bị người ta bóp cổ vậy.
"Đại Thánh Chi Nguyên xuất thế, Tần mỗ muốn nói rõ ràng trước."
Nhưng vào lúc này, trong trời đất có tiếng nói vang lên, Tần Thương đứng lặng trong hư không, nhìn bằng nửa con mắt đến tám phương, lạnh lùng nói: "Bảo bối còn lại bên trong Thánh Tháp, mọi người có thể dùng bản lĩnh của mình vào lấy. Nhưng nếu ai dám để ý đến Đại Thánh Chi Nguyên thì đừng trách ta lòng dạ ác độc, không nói đến tình cảm. Đệ tử Huyền Thiên Tông, theo ta vào tháp!"
"Huyền Thiên Thánh Tôn, vô địch Hoang Cổ!"
"Huyền Thiên Thánh Tôn, vô địch Hoang Cổ!"
Khí thế bọn họ khoe khoang, đoàn người ăn nói vô cùng phách lối, dẫn đầu bay về phía tháp Lung Linh.
Neu như đổi thành người khác, hò het Huyền Thiên Thánh Tôn vô địch Hoang Cổ thì nhất định là biểu hiện rất ngu. Nhưng sau khi Tần Thương ra tay, cho thấy thực lực kinh khủng thì không còn ai cảm thấy ngu, đám người này quả thật có tư cách khoe khoang.
"Một đám ngu ... "
Thanh niên tóc trắng Tiêu Phàm liếc mắt nhìn đám người này, lẩm bẩm.
Gã vừa nói vừa đi về phía đám người Lâm Nhất, ánh mắt quét qua, gật đầu một cái với Lâm Nhất, rồi sau đó nhìn sang Tô Hàm Nguyệt.
Tô Hàm Nguyệt quan sát người này, nói: "Chúng ta đã từng gặp rồi sao?"
Tiêu Phàm cười nhạt nói: "Ta đã gặp cô, nhưng cô chưa chắc đã biết ta, năm đó cô đi theo vị đại nhân kia, đến chơi trong tộc ta đã gây ra náo động. Chẳng qua ta ở trong đám người, là một trong số rất nhiều thiếu niên nhìn về phía cô, mặc dù chỉ là lướt qua nhưng lại có ấn tượng rất sâu đậm, dù sao có lẽ cô không có ấn tượng gì về ta."
"Quả thật không có ấn tượng."
Tô Hàm Nguyệt gật đầu, thản nhiên nói.
Khóe miệng Lâm Nhất giật, Hàm Nguyệt thật sự là một người không biết nói chuyện phiếm, nàng làm như vậy thì sẽ không có bạn.
Sắc mặt Tiêu Phàm hơi lúng túng, im miệng không nói nữa.
Lâm Nhất nói tránh: "Ngươi cũng muốn tranh Đại Thánh Chi Nguyên sao?"
'Ta khá có hứng thú với tháp này, đáng tiếc là không tranh được ... "
Tiêu Phàm lắc đầu: "Ta chỉ tới gặp ngươi một chút, ta sẽ không tranh Đại Thanh Chi Nguyen, không co ai là đoi thủ cua Tan Thương trong đao Kho Huyen."
Sắc mặt Lâm Nhất hơi trầm xuống, cau mày nói: "Bao gồm cả ngươi ư?"
"Ừ, ta tiến vào đảo này, đã bị phong cấm phần lớn tu vi, vị này bên cạnh ngươi cũng vậy. Ở đảo Khô Huyền mà đánh nhau với Tần Thương thì sẽ phải chịu thiệt." Thanh niên tóc trắng vừa nói chuyện, vừa liếc nhìn Tô Hàm Nguyệt, bình tĩnh nói.
"Đại Thánh Chi Nguyên cũng không có tác dụng gì với ngươi."
Tiêu Phàm tiếp tục nói: "Còn không bằng đan Thánh Long và Bán Thánh Chi Nguyên, không cần phải mạo hiểm."
Người này nói không sai, nhưng đều là lời nói nhảm.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!