Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Nam Cung Trạch của Thiên Đao Lâu, Ninh Phong của Phỉ Thúy sơn trang, Chương Tấn của Hỏa Lôi Mon, Độc Cô Viêm của Thanh Lôi Tông.

Có thể nhìn thấy rõ ràng ba người trước mắt, Thần Đan của bọn họ cũng có dấu ấn thánh văn nguyên thủy, trên người bọn họ đều có ánh sáng thánh văn cổ xưa tỏa ra, giống như thánh huy xuất hiện ở xung quanh không tiêu tan.

Hẳn là Độc Cô Viêm chưa luyện hóa thánh văn nguyên thủy, nhưng mà gã nhắm chặt hai mắt, có thể khiến cho người ta cảm nhận được khí tức trí mạng.

Có tin đồn gã ở trong đao Khô Huyền, luyện hóa Thanh Lôi Thánh Hỏa khiến cho mắt kiếm Thanh Lôi của gã đạt tới cảnh giới cao hơn.

Cặp mắt kia không mở thì thôi, một khi mở ra thì cũng không ai biết sẽ xảy ra chuyện kinh khủng đến mức nào.

Trong mắt những người xung quanh, bất kỳ ai trong bọn họ đều có thể nghiền ép toàn bộ đệ tử của Phù Vân Kiếm Tông, hoàn toàn không cần phải cần bốn người liên thủ để đối phó Lâm Nhất.

"Không hổ là Tang Hoa công tử, bốn người bọn ta liên thủ mà cũng không sợ hãi. Thật ra bọn ta cũng không muốn đối đầu với ngươi, ngươi giao đan Thánh Long và Bán Thánh Chi Nguyên ra là được, bọn ta đều là thiên mệnh siêu phàm, nếu chút tôn trọng này mà ngươi cũng không cho thì đúng là không còn gì để nói."

Ninh Phong mặc chiến giáp cổ, đứng ở giữa không trung, ánh sáng chiến giáp tỏa ra sáng lạng, chói mắt rực rỡ, khiến cho hắn ta trở nên vô cùng đẹp trai.

Cặp mắt của hắn ta híp lại, trên mặt để lộ ra nụ cười, trông rất hòa hợp, giống như không muốn ép buộc người khác.

"Nếu không nói được gì hay thì im mồm đi. Ngươi nghĩ mình là thứ gì mà muốn ta tôn trọng hả?"

Lâm Nhất nở nụ cười, sắc mặt nghiền ngẫm mà nụ cười cũng rất tùy ý.

Rào rào!

Tiếng xôn xao ở xung quanh lập tức thì dừng lại, từng ánh mắt đều nhìn về phía Lâm Nhất

Bọn họ đều rất kinh ngạc, nhưng sau đó lại chợt bình thường trở lại, Táng Hoa công tử không ngông cuồng mới là lạ.

Nhưng cho dù bay gio ngong cuồng thì cung khong the thay đổi được ket quả, không cúi đầu thì phải chết!

Trong mắt Ninh Phong lóe lên ánh sáng lạnh, nụ cười trên mặt càng trở nên rõ ràng hơn, khi nụ cười kia trở nên đẹp nhất thì cũng là lúc khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

"Xem ra, ta phải dạy lại nguoi chut quy tac moi đuợc, nơi nay là Con Luan, không cúi đầu thì phải chết!"

Một khắc sau, cổ chiến giáp trên người hắn ta thả ra một đạo lại một đạo kim quang, màu vàng hoa lệ trong ánh sáng hàm chứa ác liệt mà cổ xưa sát phạt khí tức.

Ùng ùng!

Có tiếng trống trận vang lên, Ninh Phong bay từ trên không trung tới, khoát tay, cách không khí mà đánh xuống. Trong lòng bàn tay hắn ta có ánh sáng tím lấp lánh, giống như phỉ thúy mài thành, ken két, lúc rơi xuống, hư không xuất hiện kẽ hở tí ti, trong khe hở lại có cơn gió bão bất thường tạo thành.

"Đây là ... Thiên Tàn Thủ!"

Nhìn thấy hiện tượng kỳ lạ như vậy, phía xa lập tức có tiếng kêu truyền đến, đây là bí thuật của Phỉ Thúy sơn trang, cần phải có tài năng rất cao mới có thể luyện được.

Mà lúc đánh ra thì cũng không dễ, cần phải tiêu hao rất nhiều tinh nguyên, đồng thời phải tu luyện Vô Tướng Thần Quyết của Phỉ Thúy sơn trang tới cảnh giới hết sức cao.

Một khi luyện thành, nghe nói ngay cả thánh giáp cũng có thể bị đập bể.

Mọi người sợ hết hồn hết vía, nụ cười của Ninh Phong cũng không giảm, nhưng hắn ta vừa ra tay thì đã sử dụng sát chiêu, hắn ta đang muốn đánh Lâm Nhất tan biến không còn mảnh vụn, hết sức tàn nhẫn.

Đám người Nam Cung Trạch nở nụ cười, người này quả thật giống trong truyền thuyết, vô cùng liều lĩnh.

Đang tiếc là đa vao cục sắt, mac du Ninh Phong không được tính là có thực lực cao nhất trong đám bọn họ, nhưng hắn ta có chiến giáp cổ, cho dù có phải đối mặt với Tần Thương thì hắn ta cũng sẽ không sợ hãi.

Lâm Nhất đang tự tìm đường chết!

Hống!

Nhưng vào lúc này, một ánh sáng trắng đâm qua hư không, một tiếng rồng ngâm làm vỡ bầu trời, một kiếm quang lao ra.

Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, ngay sau đó là tiếng va chạm rung động cả trời đất, làm cho màng nhĩ của người ta run rẩy, khí huyết nổ am, hít thở cũng trở nên khó khăn.

Đến khi tầm mắt khôi phục bình thường thì chẳng biết từ lúc nào, những bông tuyết màu tím rơi ở giữa không trung.

Trên người Diệp Tử Lăng có điện quang màu tím xuất hiện, người ở giữa không trung, chiếc váy tung bay theo gió, chiếc đùi thon dài trắng nõn như tuyết như ẩn như hiện.

Bùm bùm bùm!

Trong cơ thể nàng ấy có thánh huy tỏa ra, trong trời đất tràn ngập tuyết rơi này, gương mặt đẹp của nàng ấy hết sức lạnh lùng, giống như một bông hồng lưu ly màu đỏ trong tuyết trắng, người ta nhìn vào mà phải há hốc miệng.

Cùng lúc đó, trên thân kiếm của nàng ấy có thần long vờn quanh, trong mắt của nàng ấy có Tuyết Diệu Hoa nở rộ.

"Thiên mệnh siêu phàm!"

"Nàng ấy không phải Diệp Tử Lăng sao? Người đẹp nhất Thương Huyền Phủ ... "

Cảm nhận được các loại khí tức trên người nàng ấy, mọi người đều bất ngờ, không nhịn được thốt lên.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!