Đàn tranh và tiêu hợp tấu, vang khắp trời đất.
Cô gái xuất hiện đột ngột, dĩ nhiên là Lạc Hoa mặc đồ trắng.
Lôi Tuyệt và Huyền Ánh muốn ra tay giúp đỡ, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, vô cùng hoảng sợ.
Tiêu âm bao phủ khu vực phía trước, đi đôi với tiếng đàn tranh, trở nên vô cùng đáng sợ. Giống như hỗn độn Hồng Mông, vô số âm thanh hỗn loạn hòa vào trong đó, tiêu âm và tiếng đàn tranh có sự ăn ý chưa từng có trước đó, tạo ra một bức tranh vô cùng hoàn mỹ.
Đông đảo các đệ tử và trưởng lão của Huyền Thiên Tông đều bị bao vây trong tranh, còn hai người Lôi Tuyệt và Huyền Ảnh bị chặn đứng bên ngoài bức tranh.
Bên trong âm thanh chứa sức mạnh đã đủ kinh khủng, nếu như cưỡng ép ra tay, xé rách bức tranh này thì sức mạnh hỗn độn trong bức tranh sẽ trở nên đáng sợ hơn.
Nếu như người ở bên trong còn chút sức sống mà bức tranh bể tan tành thì coi như sẽ chẳng còn chút sức sống nào nữa.
"Sao có thể như vậy ... "
Sắc mặt Lôi Tuyệt và Huyền Ảnh u ám, sắp không ứng phó nổi.
Rõ ràng là thực lực của hai người mạnh đến mức nghịch thiên, trước tám đại cao thủ, cho dù tất cả tỏa ra ánh sáng thì cũng không bằng hai người.
Thậm chí còn chênh lệch rất xa, tinh nguyên trong cơ thể hai người giống như ánh sáng mặt trời, tràn đầy sức sống, huyết khí mênh mông, như trời tỏa sáng. Những ông lão kia phần lớn đều gần đất xa trời, miễn cưỡng duy trì cảnh giới đỉnh phong, hai bên không thể nào thật sự so sánh với nhau.
"Thật đẹp!"
"Người đó là ai? Trông nàng ấy còn xinh đẹp hơn các tiên tử ở thánh âm, không tưởng tượng nổi ... "
"Cái gọi là tuyệt sắc, cũng chỉ đến vậy thôi đúng không?"
Lạc Hoa cầm đàn tranh tới, y phục trắng như tiên, trong phút chốc đã thu hút ánh mắt tất cả mọi người.
Nhất là khi tiêu âm vang lên, khí tức xuất trần mờ ảo kia xuất hiện khiến cho khí chất của nàng trở nên trong trẻo lạnh lùng hơn, hoàn toàn phù hợp với khí chất của Táng Hoa công tử, ông trời tác hợp, hoàn mỹ như một thể.
Nghe thì có vẻ như câu chuyện rất dài, nhưng thực chất nó chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Tiêu âm của Lâm Nhất bắt đầu thật sự thay đổi, trở nên tịch mịch buồn tẻ, cao ngạo trong trẻo lạnh lùng, có bao nhiêu tri kỷ trong thế gian.
Người nào có thể biết?
Hoa nở từ chỗ nào?
Tiếng tiêu của Lâm Nhất trở nên cô tịch mờ ảo, giống như tiên nhân càng bay cang cao, khiến cho nguoi ta cam thay ao giac trong mong lung, han giong như đã bay đi theo gió, bay đến cung trăng trên trời, hoàn toàn không dính khói bụi trần gian.
Tưng tưng tưng!
Nhưng vào lúc này, có thêm tiếng đàn tranh hòa vào, mỗi một nốt nhạc như khơi dậy nỗi nhớ. Ánh trăng vỡ vụn, sóng biển lăn tăn, hoàn toàn kéo tiếng tiêu đã trôi dạt về phía chân trời.
Lâm Nhất nhìn lại, cười mỉm, tầm mắt nhìn về phía Lạc Hoa, hắn bay xuống từ trên trời, bắt đầu thay đổi tiếng tiêu.
Hoa nở ở chỗ nào, ta sẽ ở chỗ đó.
Sông núi vắng lặng, gió thổi đìu hiu.
Hoa rơi nhẹ tựa như mộng, cái chết trở nên thật nhỏ bé.
Đây là Trần Quang kiếm pháp, hai người ở Phù Vân Kiếm Tông đã hòa tấu không biết bao nhiêu lần, đã sớm trở nên ăn ý với nhau.
Dưới bản hòa tấu của đàn và tiêu, ý cảnh của Trần Quang kiếm pháp trở nên mênh mông chưa từng có trước đó. Một hồi là dòng sông vòng quanh những ngọn núi, một hồi là lá rụng hiu quạnh trong cơn gió mạnh, rơi xuống đỉnh núi.
kiếm quang, tuyết bay, tiếng tiêu, tiếng đàn tranh, tất cả đều hết sức hoa lệ ở trong ý cảnh của Trần Quang kiếm pháp.
Phốc!