Bùm!
Sát ý bàng bạc ở trên người hắn phóng lên cao, máu tươi vô tận nhiễm đỏ nửa bầu trời trong phút chốc
Trên đường ta đi đến đây, đâu chỉ có mấy nghìn vong hồn dưới kiếm ta!
Nếu hôm nay muốn đại khai sát giới, vậy thì máu tươi này phải rót đầy núi sông.
Sát ý kinh thiên thu hút ánh mắt rất nhiều người trong nháy mắt, bọn họ cảm thấy kiếm khách mặc áo xanh bay giữa không trung giống như sát thần đi ra từ trong địa ngục. Những đệ tử đại phái kia đều khó hiểu mà rùng mình một cái, không ngừng run rẩy.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Không cần sợ hãi, tám phái chúng ta liên thủ, có nhiều người như vậy, đủ để trấn áp ma đầu kia!"
Ý vào người đông thế mạnh, bọn họ vượt qua nỗi sợ hãi của mình mà lao xuống. Chợt, phía trên núi Ngân Tuyết có tinh quang vô tận nở rộ, các loại dị tượng đều ùn ùn kéo đến.
Thất Hoa Tụ Đỉnh!
Kim quang trong con ngươi Lâm Nhất nhúc nhích, bảy bảy bốn mươi chín đóa bay ra từ trong cơ thể.
Hoa Tinh Ma màu vàng đang bay trong tuyết tỏ ra vô cùng phiêu dật, Lâm Nhất tắm trong đó giống như Trích Tiên hạ thế, khí chất tự nhiên hoàn mỹ, giống như báu vật.
Hắn vọt tới, thân thể kiếm quang nở rộ, ánh sáng vô biên, xuất thủ đại khai sát giới.
Ùngùng!
Từng đạo long văn tím vàng bay ra ngoài, dưới sự gia trì của Thất Hoa Tụ Đỉnh, hắn toát ra ánh sáng rực rỡ chói mắt, theo hắn xuất thủ chính là quyền mang loạn vũ.
Với thủ đoạn này thì hơi yếu hơn so với ngàn long văn đồng thời ngưng tụ, nhưng lại có hiệu quả trong lúc chiến loạn.
Bùm! Giữa không trung có tiếng nổ vang không dứt, không ngừng có người khạc ra máu tươi, cứ rơi xuống như những con diều. Trong chop mắt, hơn ba mươi thi thể rơi xuống, ngực của tất cả bọn họ đều bị long văn tím vàng xuyên qua, máu chảy như suối.
Sau khi những người đó chết đi thì long văn lưu lại bên trong cơ thể của bọn họ bay lên trời, không ngừng chìm vào trong cơ thể Lâm Nhất.
Long quang tím vàng trên người Lâm Nhất nở rộ không ngừng, hắn đứng lặng trong hư không, các loại ánh sáng xen lẫn nhau mà chiếu rọi, giống như thần thánh.
Thiên địa yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng gió tuyết.
Tần Thiên và Chương Diên nhìn mà đáy lòng sợ hãi, hoàn toàn không nói thành lời, hắn đang muốn đẩy hết sang một bên sao.
Thật sự dùng sức của một người mà quét ngang hết đám người của tám đại phái?
Quá phóng đại!
Mấy người há miệng, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, sắc mặt cứng ngắc.
Bọn họ đứng nghiêm trong gió tuyết nhìn thấy cảnh này thì ai cũng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, rối rít lui về phía sau.
Lâm Nhất không để ý đến, ánh mắt của hắn vượt qua dãy núi, nhìn vào sơn cốc ở trong núi Ngân Tuyết.
Nơi đó có địa thế rộng rãi, sinh cơ bàng bạc, trong lúc mơ hồ còn có tiếng đàn tranh truyền qua gió tuyết, như khóc như kể, nhưng lại sục sôi, có lực.
Là ngươi sao?
Thần sắc Lâm Nhất lộ vẻ xúc động, tay trong tay áo bào không khỏi nắm chặt thành quyền.
"Lâm Nhất, ngưoi dám đen that! Bọn ta đợi ngươi rất lâu rồi!"
Nhưng vào lúc này, trong dãy núi sâu có một bóng người cách ngàn dặm cười khẩy không dứt.
"Bạch Lục Ly!"
Ánh mắt Lâm Nhất nhìn ra xa, lần này tám đại môn phái là do người này triệu tập lại.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, có chút phiền toái.
Nếu sớm biết thì ban đầu cho dù có bại lộ Thần Tiêu Kiếm Ý, hắn cũng sẽ hoàn toàn chém chết người này.
"Còn không mau đến đây chịu chết?"
Bạch Lục Ly cười nhạt, thần sắc ung dung, biết Lâm Nhất nhất định sẽ tới nên hoàn toàn không có chút lo lắng nào.
"Ngươi đã muốn chết, vậy ta sẽ cho ngươi được toại nguyện."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!