“Đứng lại, đường này đã bị chặn, bất kỳ ai cũng không thể đi vào!"
Ba nguoi Lam Nhat moi vừa đi len phía truoc đa bị ngưoi ở cửa sơn cốc la rầy, sắc mặt bọn họ rất lạnh lùng, trong mắt đều có sát khí.
"Sơn cốc Ngân Tuyết bị đóng rồi à? Sao ta lại chưa từng nghe nói."
Tần Thiên lên tiếng hỏi.
"Cần ngươi tới lắm mồm sao? Nơi đây đã bị tám đại môn phái phong tỏa, bây giờ là cấm địa, nếu không toàn bộ đều phải chết." Thần sắc bọn họ kiêu căng, lạnh lùng nhìn về phía Tần Thiên, trên mặt lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.
"Không phải là đợi ta sao? Ta tới rồi mà cũng không để cho ta vào à?"
Thần sắc Lâm Nhất bình thản, chẳng qua là giữa chân mày rét lạnh đến mức dọa người.
"Ngươi là ai hả, đừng không biết xấu hổ, cút nhanh lên!" Người nọ trầm giọng quát, tính khí hết sức nóng nảy.
"Lâm, Lâm sư đệ ... "
Giang Ly Trần quỳ dưới đất nghe được tiếng nói quen thuộc, ngẩng đầu nhìn lại, trong mắt nhất thời ngạc nhiên vô cùng, gã vội vàng nói: "Sư đệ đi nhanh lên!"
"Lâm Nhất?"
"Cái gì, mau, mau thông báo trưởng lão!"
Đệ tử được phái canh giữ ở cửa hơi biến sắc, rối rít lui về phía sau, muốn đi bẩm báo tin tức.
"Rầm!"
Một đám Kim Ô sau lưng Lâm Nhất mở cánh ra, từng cánh một, trong nháy mắt tinh quang dâng trào, sấm gió cũng xuất hiện. Mấy người muốn chạy trốn kia, lúc này bị đánh hộc máu, ngã xuống tuyết, không ngừng run rẩy.
Xèo!
Tần Thiên và Chương Diên nhìn mà da đầu tê dại, không biết Lâm Nhất làm bằng cách nào.
Thực lực mạnh đến mức khiến người ta phải nghẹt thở, so với trước kia thì hoàn toàn như hai người, phải biết rằng những đệ tử đại phái kia đều thuộc tu vi cảnh giới Thần Đan. Dù chỉ vẻn vẹn mới vào Thần Đan thì cũng không phải chuyện đùa, thực lực tuyệt đối không đến mức kém như vậy.
Lâm Nhất tiến lên, đỡ đại sư huynh đỡ, sải bước đi về phía trước.
Đệ tử của Phù Vân Kiếm Tông chính là vảy ngược của hắn, Lạc Hoa là vảy ngược trong vảy ngược. Bọn họ bị người vây công, dựa vào tính khí của Lâm Nhất thì hắn chắc chắn không thể nuốt trôi cục tức này.
Hôm nay hắn tới đại khai sát giới tới, cản ta đều phải chết!
Trong núi Ngân Tuyết, tuyết rơi mờ mịt, gió tuyết không ngừng, luôn luôn có thể nhìn thấy tuyết liên nở rộ, lấp lánh rực rỡ.
Trên đường, Lâm Nhất biết được, Giang Ly Trần là vì cản ở phía sau mà bị đám người này bắt được.
Diệp Tử Lăng đang luyện hóa một đạo thánh văn nguyên thủy, bọn họ đều lui đến trong sơn cốc, tạm thời vẫn còn an toàn.
"Đi!"
Lâm Nhất không nói nhiều, tiếp tục đi về phía trước.
Giang Ly Trần ở một bên sợ hết hồn hết vía, gã quá mức chấn động, bị những gì Lâm Nhất thi triển dọa sợ.
"Lâm Nhất?"
Rất nhanh, bọn họ lại đụng phải một đám đệ tử đại phái, bọn họ trốn ở chỗ này. Lúc nhìn thấy Lâm Nhất, bọn họ nhìn về phía bức họa, không ngừng so sánh.
Không đợi những người này mở miệng, Lâm Nhất hóa thành một vạch kim quang, ra tay giết luôn.
Mái tóc dài của hắn bay tán loạn, tóc dài như suối, trong cơ thể phập phồng long ngâm, kim quang cùng tử mang lóe lên, long uy cùng kiếm âm kích động.
Mấy người kia kinh hô một tiếng, ai cũng rút binh khí ra, nghênh đón Lâm Nhất.
Nhưng dưới sức mạnh cường hãn của Thương Long Thánh Thiên Quyết của Lâm Nhất, năm ngón tay của hắn nắm chặt, đánh một quyền ra ngoài, hư không đều tựa như nổ tung.
Trong tiếng kim loại vỡ, đám người này bị nổ thành máu thịt.
Lâm Nhất tiếp tục đi tới phía trước, hắn vô địch, từng cửa ải đều bị hắn phá vỡ. Người dám ra tay gần như đều là vừa đối mặt liền bỏ mình, ngay cả tiếng thét chói tai cùng kêu lên cũng không kịp phát ra, bị chết thảm trong cảnh tượng tuyết bay khắp nơi.
Ở bên ngoài ngọn núi, có đệ tử tinh anh của đại phái, nhưng cũng không có siêu phàm trấn giữ.
Dựa theo lời giải thích của Giang Ly Trần, những siêu phàm của những đại phái Thanh Lôi Tông, Vạn Thú Môn, tất cả đều ở trong sơn cốc Ngân Tuyết. Bọn họ không chỉ đang đợi người, mà còn mơ ước đạo thánh văn nguyên thủy kia, muốn chờ đến khi trận pháp sơn cốc bể tan tành để đến tranh đoạt trước.
"Lâm Nhất tới!"
Sau nửa khắc đồng hồ, tung tích của Lâm Nhất và một đường máu vừa tạo thành đã bị người khác phát hiện. Có người bay lên trời, lớn tiếng hô hoán.
Rào rào!
Trong nháy mắt, trong dãy núi Ngân Tuyết có từng bóng người bay lên, trong làn tuyết vô tận có bóng người tỏa ra ánh sáng đếm không hết.
Sắc mặt ba người Tần Thiên thay đổi tại chỗ, có quá nhiều người.
Mặc dù đã sớm biết được lần này là tám đại phái liên thủ, nhưng lúc đối mặt thì vẫn bị bất ngờ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!