Huyền Ảnh thản nhiên nói.
Đôi mắt xinh đẹp của Lạc Thư Di khẽ cử động, trong ánh mắt lóe lên vẻ bất ngờ, người này thực sự đã xuất hiện ở đảo Khô Huyền rồi sao?
Nhân duyên của Mộc Thanh Thanh rất tốt, không chỉ có Thánh Âm Các, mà các tông môn siêu cấp khác như Huyền Cốc, Phỉ Thúy Sơn Trang, Thiên Đao Lâu, thậm chí ngay cả chùa Kim Cang cũng phái người đến cứu viện.
Nhưng tất cả đều bị chặn lại!
Kiếm Tông rất mạnh nhưng lại không thể ngăn được Huyền Thiên Tông ra tay, thế lực mạnh nhất, nổi danh nhất Hoang Cổ Vực này mới là bá chủ thực sự.
Nếu không phải vì lợi ích liên quan đến Đại Thánh Chi Nguyên thì các tông môn siêu cấp khác nhất định sẽ không dây vào dễ dàng như thế.
Những người trong đảo Khô Huyền vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng tất cả những người ở ngoai đảo Khô Huyền đều đã ngạc nhiên tới chết đứng
Một Phù Vân Kiếm Tông nhỏ bé lại dính dáng đến nhiều tông môn siêu cấp như thế, đúng là chuyện không ai có thể tưởng tượng ra.
Không lâu sau, có người thông qua thần ngữ mà biết được người Huyen Thiên Tông đang chờ chính là công tử Táng Hoa.
Lập tức, bên ngoài đảo Khô Huyền náo động, ai nấy cũng đi hỏi xem rốt cuộc công tử Táng Hoa là ai.
Rất nhanh, thân thế của công tử Táng Hoa đã được nói ra, ngay lập tức tạo ra chấn động vô cùng lớn.
Đám người đông nghịt, ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía núi Ngân Tuyết, ngay cả những đại lão cảnh giới Sinh Tử cũng không ngoại lệ.
Sự chú ý dành cho chuyện này đã vượt xa dự liệu của tất cả mọi người, ngay cả các trưởng lão của tám đại phái ở bên ngoài cũng bắt đầu lo lắng.
Bọn họ hiểu rõ, đệ tử của mình cũng chỉ muốn đối phó với Lâm Nhất, lấy lại những gì đã mất hồi ở ngoài đảo Khô Huyền mà thôi.
Nhưng chưa từng nghĩ tới mọi chuyện lại náo loạn đến mức này.
Dù cho tám đại phái có nghĩ thế nào đi nữa, tất cả mọi người đều suy đoán xem liệu công tử Táng Hoa có xuất hiện hay không.
...
Dãy núi Ngân Tuyết, tuyết trắng sáng rực, trông như một khối ngọc hoàn mỹ tỏa ra ánh sáng, nhìn thoáng qua chỉ thấy một màu trắng xóa tráng lệ vô cùng.
Ở trung tâm dãy núi này có một thung lũng vô cùng đặc biệt, vừa có hoa tuyết bay lả tả, vừa tràn đầy sức sống, muôn hoa đua nở.
Nơi đó chính là núi cổ Ngân Tuyết!
Kim quang gào thét, Lâm Nhất khép đôi cánh Kim Ô lại rồi đáp xuống nơi đây cùng với Tần Thiên.
"Chính là chỗ này, thung lũng của dãy núi này rất đặc biệt, muôn hoa đua nở, đó chính là một cấm địa. Đệ tử của Phù Vân Kiếm Tông đều tụ tập ở nơi đây, bao gồm cả Lạc Hoa cô nương nữa." Tần Thiên kể lại không sót một chữ tất cả những gì hắn ta biết cho Lâm Nhất.
Lạc Hoa cũng ở đây sao?
Ánh mắt của Lâm Nhất lóe lên vẻ lạnh lùng, chuyện này đúng là ngày càng thú vị.
"Ta muốn xem thử, cái gọi là tám đại môn phái rốt cuộc có bản lĩnh gì!" Lâm Nhất lạnh lùng nói một câu, vô hình chung, uy áp tỏa ra trên người hắn vô cùng đáng sợ.
Nếu so với luc vừa lên đảo Khô Huyền, chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi, sức mạnh của Lâm Nhất đã hoàn toàn lột xác.
Nếu là trước kia, một mình đối mặt với tất cả cao thủ của tám đại môn phái hắn vẫn còn có chút miễn cưỡng, thì lúc này hắn lại vô cùng tự tin.
Cùng lắm thì sử dụng Thần Tiêu Kiếm Ý với tinh tượng chí tôn, cái gọi là Đại Thánh Chi Nguyên không tranh cũng được, giết cho máu chảy thành sông là xong.
Dù là Lạc Hoa, Diep Tử Lang hay Giang Ly Trần của Phù Vân Kiếm Tông, tất cả đều đã chạm đến giới hạn của hắn.
"Chúng ta cứ thế mà xông thẳng vào sao? Người của tám đại môn phái gần như đều tập trung ở đây, hay là đợi công tử Táng Hoa đến rồi hẳng tính ... "
Vẻ mặt Tần Thiên và Chương Diên hiện rõ vẻ hoảng sợ, tim đập thình thịch, dù sao đây cũng là tám đại môn phái liên thủ, lại còn có Đại Thần Đan tôn giả nắm giữ thánh vật trấn giữ.
Số lượng cao thủ nhiều đến mức khó tin.