"Hy vọng là vậy".
Phong Giác hơi bình tĩnh lại một chút, sau đó quay người rời đi. Lâm Chân nhìn theo han ta nhưng không ngăn cản.
Chỉ có thể cầu nguyện rằng tốt nhất là không có chuyện gì xảy ra.
Nếu không thì một khi hắn ta làm loạn, kéo theo cả vị Kiếm Thánh kia vào cuộc thì tám đại phái cũng sẽ phải tự gánh lấy hậu quả.
"Lâm trưởng lão, sư đệ của Phong sư thúc là ai vậy ạ?"
Mấy vị trưởng lão cảnh giới Long Mạch đứng gần đó lên tiếng hỏi, Lâm Chân hơi sững người, không còn mấy ai biết đến cái tên Kiếm Kinh Thiên này nữa rồi sao?
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt một cái đã mười tám năm qua rồi.
"Còn có thể là ai đây ... Người đứng đầu cả ba bảng, chỉ có ta vô địch, Kiếm Kinh Thiên."
Lâm Chân bình thản nói.
“Ôi!”
Mọi người kinh ngạc tột độ, trông vô cùng bất ngờ.
Hóa ra lại là người đó, người đó còn có một cô con gái nữa! Nếu chỉ nói đến các sư đệ của Phong Giác thì bọn họ không biết gì mấy.
Nhưng nếu nhắc đến người đứng đầu cả ba bảng, chỉ có ta vô địch, thì cái tên Kiếm Kinh Thiên đã vang danh khắp nơi rồi. Hơn hai mươi năm trước, ông ta đã là một truyền kỳ của Kiếm Tông, được ca tụng là thiên tài tuyệt thế ngàn năm khó gặp.
Từng được xem là yêu nghiệt có khả năng để kế thừa truyền thừa của Dao Quang Kiếm Thánh nhất. Rat nhiều người đặt kỳ vọng rang ông ta sẽ đưa Kiếm Tông trở lại thời kỳ huy hoàng.
Khi ông ta ở cảnh giới Tinh Quân, trên bảng Tinh Quân ông ta là người vô địch lúc ở Thần Đan, ông ta vô địch bảng Thần Đan, ở Long Mạch thì ông ta cũng vô địch Long bảng.
Đay chính la chỉ co ta vo địch!
Nhưng cũng chính là người này đã phạm phải một sai lầm lớn vào mười tám năm trước, rồi bị Dao Quang Kiếm Thánh trục xuất khỏi sư môn, từ đó mai danh ẩn tích.
"Vị đại nhân đó, ông ta ... còn sống không?"
Có người cẩn trọng hỏi. Đã rất nhiều năm không nghe tin tức về ông ta nữa, rất nhiều người đều nghĩ rằng ông ta đã chết.
"Còn."
Lâm Chân hờ hững trả lời, ông ta khẽ nhíu mày lại như đang suy nghĩ chuyện gì khác.
Tám đại phái hợp tác tấn công Phù Vân Kiếm Tông, hơn nữa ngay cả những cao thủ hàng đầu như Đại Thần Đan tôn giả nắm giữ thánh vật nhưng vẫn án binh bất động, đến cả thằng ngu cũng nhìn ra chuyện này không bình thường.
Suốt hơn một tháng qua, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong đảo Khô Huyền vậy chứ?
Vẻ mặt Lâm Chân đầy nghiêm túc, rốt cuộc tám đại phái đang chờ đợi ai mà lại bày ra thế trận lớn đến vậy chứ?
Trên bầu trời của đảo Khô Huyền, trong một cánh rừng bạt ngàn, Mộc Thanh Thanh dẫn theo hơn mười đệ tử Kiếm Tông lao vút đi.
Trên lưng họ đều mang theo hộp đựng kiếm, kiếm quang trong người bùng phát, toát ra kiếm ý vô cùng đáng sợ. Nơi bọn họ đi qua, kiếm âm vang vọng, quanh quẩn không dứt.
Trong số đó, Mộc Thanh Thanh là người hút ánh nhìn nhiều nhất. Nàng ta có khí chất phi phàm, dung mạo thoát tục, có thể nói là xinh đẹp tuyệt trần, ngũ quan mềm mại tựa như đóa sen mới nở khiến người ta muốn gần gũi, vô thức có ấn tượng tốt.
Bọn họ di chuyển rất nhanh, không hề dừng lại dù chỉ một chốc.
"Sắp đến rồi."
Ánh mắt Mộc Thanh Thanh sáng rực. Núi Ngân Tuyết đã xuất hiện trong tầm mắt nàng ta, thậm chí nàng ta còn mơ hồ nghe thấy tiếng đàn phiêu diêu tựa như tiên âm.
Âm!
Trên bầu trời ở phía trước, một luồng sáng bất ngờ giáng xuống, khi cột sáng rơi xuống khu rừng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!