Vẻ mặt của thanh niên mặc áo giáp đen dần sầm xuống, tinh tượng sau lưng y bùng nổ, Tần Thiên và Chương Diên lập tức ngã quỵ xuống đất.
Bọn họ giãy giụa, nhưng vẫn không thể làm gì, tinh tượng đã sụp đổ lúc nãy rồi, sao có thể chống lại uy áp nay đây.
Thảm thật!
Lâm Nhất thầm lẩm bẩm. Hắn cũng không có thiện cảm gì với hai người kia, nhưng dù gì họ cũng là truyền nhân của Kiếm Tông, bị sỉ nhục thế này nhìn mà thấy hơi khó chịu.
Coi như không thấy gì ư?
Dù sao thì sống chết của hai người này cũng chẳng liên quan gì đến ta, thậm chí còn hơi sảng khoái nữa.
"Sớm muộn gì ngươi cũng vào Kiếm Tông."
Lâm Nhất nhắm mắt lại, nhớ lại những gì Diệp Tử Lăng từng nói. Nếu như những gì nàng ta nói thì nàng ta chắc chắn sẽ ra tay cứu giúp.
Thôi!
Lâm Nhất mở mắt, thầm có quyết định rồi tung ra một chưởng từ phía xa.
Chưởng này cách xa vạn mét, mang theo tinh quang cuồn cuộn, rít gào lao đi, nơi nó đi qua, gió gào sấm dậy, xé rách không gian.
Triệu Lĩnh giơ tay ra cản chưởng này lại. Bùm! Con ngươi y lập tức co rút lại, cú chưởng này ẩn chứa nhiều Tinh Nguyên hơn y tưởng tượng nữa.
Y bị tổn hại đôi chút, bước chân loạng choạng lùi lại mấy bước.
Ai?"
Vẻ mặt đám người Huyền Thiên Tông chợt thay đổi, đưa mắt tìm kiếm bốn phía.
"Vút!"
Lâm Nhất dang rộng hai tay, vượt qua khoảng cách hơn ngàn thước chỉ trong nháy mắt, đáp xuống một tảng đá khổng lồ gần đó.
Từng một anh mắt lập tức đổ dồn vào người hắn.
"Cho Lâm mỗ chút mặt mũi, thả người ra, ta sẽ không làm khó các ngươi."
Lâm Nhất ngồi ngay ngắn trên tảng đá lớn, vẻ mặt bình thản, giọng điệu khá tùy ý.
"Lâm Nhất?"
Tần Thiên và Chương Diên chật vật đứng dậy, cảm thấy giọng nói này hơi quen tai, đợi tới khi thấy rõ người tới lập tức kinh hãi không thôi.
Cho dù thế nào đi nữa thì họ cũng chưa từng nghĩa rằng vào thời khắc mấu chốt này, người ra tay cứu bọn họ lại là Lâm Nhất.
Khóe miệng Chương Diên giật giật, chẳng lẽ thằng này bị ngu?
Ở Phù Vân Kiếm Tông thì kiêu ngạo chẳng biết trời cao đất dày là gì, vào đảo Khô Huyền vẫn dám ngang tàng như vậy, thật không biết chữ "chết" viết thế nào à?
Trước đây sư huynh Tần Thiên còn nể mặt sư tỷ Mộc Thanh Thanh mà không gây khó dễ cho hắn, thế mà hắn lại cứ tưởng mình là cái gì to tát lắm.
Bọn họ còn có "tư cách" quỳ xuống trước mặt Triệu Lĩnh, nhưng Lâm Nhất chỉ mới tới Bàn Bộ Thần Đan, đối phương huơ tay thôi cũng giết được hắn chứ chẳng cần bận tâm gì nhiều.
"Bán Bộ Thần Đan?"
Triệu Lĩnh thoáng sửng sốt rồi lập tức bật cười: "Tần Thiên, thằng ngu này cũng là đệ tử Kiếm Tông các ngươi sao? Ta thấy ngươi đã đủ ngu rồi, không ngờ lại có kẻ còn ngu hơn cả ngươi nữa. Kiếm Tông đúng toàn nhân tài xuất chúng, loại người nào cũng muốn ta nể mặt, ha ha ha ha!"
Một đám đệ tử chân truyền Huyền Thiên Tông nghe vậy cũng cười ồ lên.
Cảnh tượng trước mắt thực sự quá mức buồn cười, một tên Bán Bộ Thần Đan đột nhiên xuất hiện, mới mở miệng đã muốn Triệu Lĩnh nể mặt hắn.
Chuyện này không nắm ở vấn đề có biết xấu hổ hay không, mà là đầu óc có vấn đề rồi.
Vẻ mặt của Chương Diên và Tần Thiên đều hiện ra vẻ xấu hổ, cảm thấy vô cùng nhục nhã. Bọn họ thà chịu nhục còn hơn là bị người ta cười nhạo như thế này, Kiếm Tông mất hết mặt mũi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!