Đảo Khô Huyền rất rộng lớn, bao la bát ngát.
Thời gian phong ấn được gỡ bỏ đã trôi qua hơn một tháng, phần lớn các khu vực biên giới đều đã được thăm dò xong.
Có khá nhiều người đã hài lòng với những gì họ thu hoạch được, nên chỉ ở lại khu vực biên, chờ đợi thời gian hai tháng kết thúc để rời đi an toàn.
Tính đến lúc này, số người chết trên đảo Khô Huyền đã quá nhiều. Những kẻ sống sót đến bây giờ đều đã tận mắt chứng kiến vô số cảnh chém giết đẫm máu, tàn khốc.
Thế nhưng, phần lớn võ giả vẫn tập trung ở khu vực trung tâm và không ngừng tìm kiem cơ duyen. Bon họ muốn trước khi phong an kết thuc, có thể kiếm được một món hời lớn.
Đảo Khô Huyền có rất nhiều cơ duyên và tạo hóa, nhưng những cơ duyên thực sự lớn lại rất khó tìm thấy được.
Bên cạnh đó thì vẫn còn một nguyên nhân rất quan trọng khác, đó là lòng tham của con người là vô đáy!
Những kẻ có thể đi vào khu vực trung tâm, không ai là kẻ yếu hay tầm thường cả, tất cả bọn họ đều đã thu được lợi ích rất lớn.
Nhưng cũng chính vì vậy, bọn họ càng thèm khát hơn, lòng tham không ngừng bành trướng, khó mà lấp đầy.
Có thể cảm nhận được rất rõ rằng tiên thụy khí trên đảo đang dần suy yếu, thậm chí ngay cả sức mạnh phong ấn cũng đã giảm đi đáng kể.
Những người ở khu vực trung tâm đều trở nên vô cùng vội vã, các cuộc chém giết ở nơi này đang ngày càng thảm khốc hơn, bởi vì thời gian còn lại dành cho bọn họ không còn nhiều nữa.
Lâm Nhất và Tiểu Băng Phượng cũng tốn chút thời gian, cuối cùng đã đến được khu vực này.
Nơi đây có vô số cơ duyên, thỉnh thoảng lại có di tích hiện ra, dị bảo ra đời dẫn đến những cuộc tranh đoạt cực kỳ khốc liệt.
Nhưng những cơ duyên và tạo hóa này lại chẳng là gì trong mắt Lâm Nhất.
Trừ khi có thánh dược xuất hiện mới làm hắn có hứng thú chút đỉnh, dù sao thì thánh dược cũng vô cùng quý giá, hơn nữa, có rất nhiều loại thánh dược ở trên đảo Khô Huyền này rất hiếm thấy ở ngoài kia.
Mục tiêu của han khi đi vao khu vực trung tâm gần như chỉ hoàn toàn tập trung vào việc tìm kiếm thánh dược.
Nhưng thánh dược thật sự quá hiếm thấy, tốn bao công sức mà vẫn chẳng thu hoạch được gì.
“Chẳng lẽ vận may của ta đã dùng hết rồi sao ... "
Lâm Nhất sờ tay lên mũi, tỏ vẻ không biết làm thế nào rồi mỉm cười nói.
Có thể nói rằng sức chiến đấu hiện tại của hắn đã đạt đến đỉnh cao chưa từng có. Dù có đối đầu trực diện với tông môn siêu cấp, hắn cũng không hề sợ hãi.
Thậm chí, hắn còn mong chờ được đánh một trận để xem sức mạnh hiện tại của mình rốt cuộc đã mạnh đến mức nào.
"Bán thánh dược?"
Kiếm ý Thần Tiêu của Lâm Nhất vô cùng nhạy bén, cảm nhận được cách đó vài chục dặm có một bụi bán thánh dược vừa xuất hiện.
Đi xem thử thôi!
Thánh dược khó tìm nhưng bán thánh dược cũng không tệ. Trước khi Đại Thánh Chi Nguyên xuất hiện, kiếm chút lợi lộc cũng tốt.
Lâm Nhất thúc giục thân pháp, nhảy lên nhảy xuống vài cái là hắn đã đứng trên một cột đá đổ nát cách đó trăm dặm.
"Nhanh vãi!"
Có người vô tình nhìn thấy tốc độ của Lâm Nhất, ngạc nhiên đến mức không nói thành lời, gần như chỉ thấy kim quang lóe lên, trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
Dưới chân cột đá cao chót vót cách đó mười nghìn mét là một khoảng đất trống rộng lớn.
Một trận chiến khốc liệt đang diễn ra trên mảnh đất đó. Một nhóm thanh niên khí độ bất phàm, trên người tỏa ra thánh huy đang vây đánh hai người.
Bọn họ thực sự rất mạnh, đa phần đều đã đạt đến đỉnh phong của cảnh giới Tiểu Thần Đan, khí tức trên người họ vượt xa các võ giả khác trong khu vực trung tâm.
Đệ tử của tông môn siêu cấp.
Lâm Nhất chỉ liếc qua một cái đã nắm rõ tình hình.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!