Vừa là U Mộng, nắm giữ dị hương, có thể thả ra huyễn mộng cảnh, khiến cho người ta chìm đắm mê loạn thần trí. Vừa có thể chiếm đoạt, có thể cướp đoạt ánh sáng nhật nguyệt, huyết khí sinh linh, tinh hoa thánh dược.
Kim quang trong mắt Lâm Nhất tiêu tán, Thần Tiêu Kiếm Ý rút đi, hai luồng thánh quang bàng bạc chậm rãi xuất hiện, bọc lại hai đạo thánh văn nguyên thủy.
Ánh mắt hắn đảo qua, lại nhìn vào chỗ nhụy hoa có rất nhiều cánh hoa phủ lên, đo là lửa Tịnh Dạ Lưu Ly .
Tinh khiết tuyệt đẹp như ánh trăng, phảng phất như trường tồn vạn cổ, che giấu hoàn hảo. Nó quá đẹp, thậm chí còn khiến cho người ta không đành lòng đụng vào, sinh lòng trìu mến, không đành lòng luyện hóa.
Phanh!
Hai chưởng của Lâm Nhất hợp thành chữ thập, cả người thả ra kiếm uy mênh mông ra ngoài, bao phủ đóa hoa khổng lồ như lâu đài, rơi từ trên trời xuống.
Vèo! Vèo! Vèo!
Kiếm uy vờn quanh, rồng ngâm gào thét.
Cánh hoa hào hùng giống như một thiên thạch, toát ra sáng chói mắt, Kinh Hồng rơi xuống nhanh như tia chớp.
Sau nửa khắc, cánh hoa rơi xuống đất ầm ầm, rơi xuống từ tận trời, nhưng vì được kiếm ý bảo vệ nên rơi xuống nhẹ tựa lông hồng, một luồng bụi bặm cũng không bị kinh động.
"Sự thao túng của kiếm ý cũng trở nên xuất thần nhập hóa như vậy sao?"
Tiểu Băng Phượng ở một bên thất kinh trong lòng, những gì Lâm Nhất hiểu về Thần Tiêu Kiếm Ý cũng đạt đến cảnh giới mới trong thời gian này.
Vèo!
Hai cánh tay Lâm Nhất mở ra, rơi vào bên người Tiểu Băng Phượng, Tiểu Tặc Miêu từ trạng thái Long Viên ở trước mặt nàng ta lui về, rơi vào ngủ say.
"Có chuyện gì xảy ra thế?" Lâm Nhất nhìn về phía Tiểu Tặc Miêu nói.
Dua vao huyet khí cua no, cho du co bị chiem doat thi cung khong bị ton hại đến đại thể thì mới đúng.
Tiểu Băng Phượng trầm giọng nói: "Hơi phiền toái, tay của tiện nhân kia đụng phải đầu Tiểu Hắc, trực tiếp dùng thánh văn nguyên thủy cắn nuốt không ít huyết khí căn nguyên của nó. Huyết khí bị hao tổn rất nặng, nhưng mà sau khi ngủ một thời gian thì hẳn là sẽ không còn gì đáng ngại."
Đáng sợ như vậy sao?
Lâm Nhất suy nghĩ một chút, Lam Sắc Yêu Cơ thật sự cường đại.
Dị hương của nàng ta có thể khiến người ta rơi vào ảo cảnh, còn có thể chiếm đoạt thánh văn, có thể nuốt vạn vật, chỉ cần hơi lơ đãng là sẽ bị rút hết huyết khí.
Vừa vặn hai điểm đều bị Lâm Nhất khắc chế, mà Lâm Nhất không cho nàng ta cơ hội chạm được vào đỉnh đầu mình, tương đương với phế hơn nửa số thủ đoạn của nàng ta.
"Đại đế, tới đây."
Lâm Nhất thay Tieu Tặc Miêu không sao thì tạm thoi yên lòng, nhay lên trên cánh hoa một lần nữa.
Tiểu Băng Phượng hoài nghi nhìn hắn một cái, chờ đến khi bay lên thì lập tức bị kinh ngạc trợn mắt hốc mồm.