Nhưng hắn vẫn cố gắng đối đầu trực diện với Đoạn Kiếm, mặc cho ánh sáng tỏa ra ngoài như tuyết hoa.
Đến khi ánh sáng hoàn toàn ảm đạm thì người tí hon màu vàng đưa tay ra, chạm vào chuoi Đoạn Kiếm.
Rõ ràng rất gần, nhưng bước này lại cách ngàn cách vạn dặm, cho dù hắn có đưa tay ra phía trước như thế nào thì cũng không thể với đến chuôi kiếm được mà còn ngược lại càng cách xa.
Đoạn Kiếm rung nhẹ, tựa như đang đùa cợt.
Phốc, lúc này Lâm Nhất lại phun ra một búng máu tươi, không còn sức sống.
Người tí hon màu vàng thì gần như biến thành trong suốt, ngay khi nó sắp hoàn toàn biến mất thì bên trong vực sâu U Minh bộc phát ra tiếng gầm của thiên long.
Kiếm hồn thứ hai của Lâm Nhất không hề lo cho sự an toàn của bản thân mà hóa thành một luồng sáng, nó quên sống chết của bản thân mà lao thẳng về phía Đoạn Kiếm.
Nó quá to gan, Đoạn Kiếm tức giận!
Thương Long màu vàng tới gần thì vỡ nát tan tành như thủy tinh, nhưng nó chỉ trì hoãn như vậy trong nháy mắt.
Người tí hon màu vàng gần như trong suốt tiến lên bắt lại chuôi kiếm, trong lúc này, tám đại hung hồn xao động trong cơ thể yên tĩnh lại trong nháy mắt.
Còn chưa kết thúc!
Lâm Nhất phát ra gầm thét trong lòng, hắn khống chế người tí hon màu vàng, rút chuôi kiếm ra nửa tấc.
Ken két!
Ánh sáng càn quét tựa như vũ trụ, khai thiên lập địa, tám đại hung hồn bị coi thành phấn mực trong chớp mắt, không ngừng cuồn cuộn chảy ra từ lỗ chân lông. Quá đáng sợ, sức mạnh của Đoạn Kiếm này khiến người ta không thể tin được, khiến cho Lâm Nhất phải kinh hãi.
Những mảnh vỡ của hung hồn hòa vào máu từ đỉnh núi hoang, trở nên sền sệt và tỏa ra hào quang uy nghiêm linh thiêng.
Đây là lần đầu Lâm Nhất chủ động rút ra nửa tấc, một lòng liều chết, đạt được thành tựu trước đó chưa từng có.
Tựa như thứ han cầm không phải một thanh kiếm mà là một thế giới, thân kiếm hàm chứa sức mạnh kinh khủng khiến cho đầu hắn da tê dại, không thể dò được, không thể rung chuyển được. Đồng thời có rất nhiều mảnh vụn tin tức cổ xưa xuất hiện ở trong đầu hắn, chúng không ngừng lóe lên.
Đến lúc rồi!
Lâm Nhất bất chấp tất cả, hắn giương đôi mắt, bắt đầu di chuyển cơ thể gầy gò của mình.
"Được rồi, ta không sao rồi."
Lâm Nhất nhẹ giọng nói, han chợt đứng lên rồi mỉm cười với Tiểu Băng Phượng. Tiểu Băng Phượng cũng bật cười, che miệng không nói ra lời, nàng ta kích động quá mức.
Cơ thể gầy yếu của Lâm Nhất lảo đảo lắc lư, lúc nào cũng có thể ngã xuống, nhưng hắn vẫn đánh ra một quyền.
Bùm!
Trong cơ thể hắn, tinh nguyên mãnh liệt tuôn ra, giống như mặt trời từ từ mọc lên, ánh sáng chiếu khắp hư không, chiếu cho ba mươi sáu tầng mây đều trở nên trong suốt.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn lại, nhìn xuyên thấu qua ba mươi sáu tầng mây, hắn thấy được Thương Long, Chu Tước, Huyền Vũ, Bạch Hổ, tứ đại vĩnh hằng bất hủ của tiên thiên tinh tượng.
Ngay sau đó, hắn lại thấy được một trăm bức chí tôn tinh tượng, những tinh tượng kia mãi mãi trường tồn, tỏa ra ánh sáng chiếm cứ toàn bộ vũ trụ.
Trừ điều này ra, còn có tỉ tỉ tinh tượng đếm không hết, số lượng rất nhiều, phủ đầy Tinh Khung, nhưng tất cả ánh sáng đều đã bị chí tôn tinh tượng che giấu.
Một trăm bức chí tôn tinh tượng kia khổng lồ mà bát ngát, phần trung tâm của bức họa có các loại ngôi sao có phong thái không đồng nhất, có ánh sáng sáng chói, có tiên phong đạo cốt, có ma quang rung trời, có tiêm trần bất nhiễm, có đẹp đến hoàn mỹ, đó đều thuộc về người khai sáng chí tôn tinh tượng.
Hắn nghe được vài lời nói, cổ xưa mà kiêu ngạo, tran đầy khinh thường đối với hắn, bảo hắn mau dừng tay, nếu không thì thứ chờ hắn chính là một con đường chết.
Một trăm bức chí tôn tinh tượng, không có nghĩa là từ khi kỷ nguyên thần long ra đời đến nay chỉ có một trăm chí tôn. Mỗi một bức chí tôn tinh tượng đều có người thừa kế, nếu như Lâm Nhất muốn thì cũng sẽ trở thành người thừa kế của tinh tượng Phục Thiên.
Ấn chứa trong đó là chút tàn niệm chí tôn, bọn họ cảm nhận được Lâm Nhất cần làm gì.
"Ngươi đang gây hấn với ta!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!