Khi đạo xiềng xích thứ tám hoàn toàn gãy lìa, thái cổ hung hồn sau cùng ra đời, cả người nó đen nhánh, trong bóng tối đều là sức mạnh của máu.
Sâu trong nội tâm Lâm Nhất run lên khó hiểu, cảm giác thương long thánh thiên quyết đang gặp trở ngại, khó vận chuyển thuận lợi.
Nó là quỷ hống!
Nó là khắc tinh của Long tộc, trong thời kỳ thái cổ, nó dùng rồng làm thức ăn, ngay cả thần long cũng không cách nào chống lại nó, có thể tưởng tượng được nó kinh khủng đến mức nào.
Đằng Xà, Cùng Kỳ, Chúc Long, Côn Bằng, Ứng Long, Ma Hoàng, U Huỳnh, Quỷ Hống, tám đại hung hồn đồng thời tề tụ, khiến cơ thể Lâm Nhất giải phóng áp lực khủng bố kinh thiên động địa.
Bụp
Lâm Nhất không chịu nổi, hắn khạc ra một ngụm máu tươi, sau đó lại liên tiếp hộc máu.
Dùng mắt thường có thể thấy được tốc độ khí tức sinh mệnh đang dần trôi đi, những hung hồn này cũng không có linh trí. Chúng chỉ có bản năng cùng ma uy, nhưng chỉ mới như vậy mà đã đủ khiến cơ thể ngàn văn thánh khí của Lâm Nhất không chịu nổi.
Đùng đùng!
Trong thiên địa, sấm chớp cuồn cuộn, không gian trở nên vô cùng đen tối.
Trong cơ thể Lâm Nhất tóe ra ma quang vô tận, mặt hắn trắng như giấy, sắc mặt biến đảo, mặt mũi vặn vẹo, khi thì cười như điên, khi thì giận dữ, cảm xúc của hắn hoàn toàn bị ma uy của thái cổ hung hồn ảnh hưởng.
Hắn không chịu nổi!
Ngay cả thân xác cũng không có cách nào duy trì, thậm chí ngay cả cảm xúc đều không có cách nào khắc chế.
Thái cổ hung hồn ở trong cơ thể hắn liên tiếp phát ra tiếng gầm thét, thân thể Lâm Nhất chính là nhà tù, bọn chúng muốn tránh thoát giá nhà tù, đi tới nhân thế, thể hiện hung uy của thái cổ lần nữa.
"Không ... Không ... Không ... "
Tiểu Băng Phượng ngồi nghe ở trên đao Thính Tuyết, lớn tiếng khóc ồ lên, trên gương mặt thuần khiết của nàng ta đều là vẻ đau lòng.
"Ta không muốn ngươi chết, Bổn đế ... Thật sự không muốn mất đi ngươi!"
Tiểu Băng Phượng gần như khóc lóc tan vỡ, nàng ta không thể giúp sức, cho dù tức giận muốn ra tay thì cũng không thể nào ra tay.
Đây là con đường do Lâm Nhất chọn, bất kỳ người nào cũng không có cách nào giúp hắn, con đường chí tôn mà hắn đi đã định trước chưa từng ai đi qua, cho dù biết rõ là phải chết thì hắn cũng phải quỳ đi hết.
Loại tuyệt vọng và bất lực này mới khiến cho Tiểu Băng Phượng khóc thương tâm, tâm tính nàng ta thiện lương, đau là đau thật.
Sau khi nàng ta tỉnh lại thì chưa từng đau khổ như bây giờ, tan vỡ khóc lớn, khó chịu đến mức đau buồn muốn chết, nàng ta lòng như đao cắt, thống khổ vạn phần.
Hóa ra, ở trong lòng mình, hắn lại quan trọng như vậy.
Chuyện này bắt đầu bao lâu rồi?
Là sau khi nàng ta bị Diệp Tử Lăng bắt nạt, tên kia dịu dàng tết bím tóc cho nàng ta; Là khi đuổi theo ma kiếm, tên kia nướng cá cho nàng ta; Là khi nàng ta phạm sai lầm, hắn tức giận vì tình yêu của nàng ta, hay là ... Lạc Hoa muốn giết nàng là, tên kia đã chắn trước mặt nàng ta.
Cũng có lẽ chỉ là vì hai người ở bên nhau thật đơn giản, nàng ta ngủ say một trăm ngàn năm, đã sớm chết khô lòng thì lại lặng lẽ nảy mầm.
Có người đang khóc?
Lâm Nhất trong trạng thai suy sup mơ hồ nghe được tiếng khóc tỉ tê của thần linh, tiếng khóc trong suốt, giống như ngọc bể trong mây, tiên nhân thút thít ... Đó là phượng hoàng đang rơi lệ vì hắn.
Là Tiểu Băng Phượng đang khóc ... Ta không thể chết được!
Cảm xúc Lâm Nhất mất khống chế, thân thể tan vỡ, kiếm ý tán loạn lui về mi tâm.
Giờ phút này, ngay cả thân xác mà hắn cũng không thể giữ trong tay, chỉ có song kiếm hồn nơi mi tâm ảm đạm rất nhiều còn được hắn nắm trong bàn tay.
Muốn tự cứu, chỉ có thanh kiếm kia!
Cho đến nay, chỉ có một phần nhỏ của "Đoạn Kiếm" bí ẩn được rút ra, chỉ có nó mới có thể thực sự trấn áp tám đại hung hồn.
Cái gọi là tám hung khóa hồn, rõ ràng là kiếm khóa tám hung!
Nhưng Lam Nhat chưa bao gio thực sự thao tung chiếc "Đoan Kiem" này, ngay cả thân Đoạn Kiếm cũng là phóng ra bị động.
Cái loại sức mạnh cấm kị đó, hắn chưa bao giờ thử, không dám, không thể, cũng không muốn, hắn vẫn luôn đang trốn tránh thanh kiếm này ở sâu trong nội tâm. Sâu trong nội tâm hắn vẫn luôn không muốn thừa nhận, thanh kiếm khiến cho hắn cảm nhận được sự sợ hãi, để cho hắn cảm nhận được sự bất an, e sợ rằng động vào sẽ bị hủy diệt.
Thanh kiếm này, ngay cả chính hắn còn cảm thấy sợ.
Nhưng trước mắt thì không còn đường lui nào cả, phải đối đầu trực diện, ít nhất thì lần này phải chủ động rung chuyển.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!