Máu tươi văng tung toe, trên cổ Hạ Vân Chân và Diệp Tầm đều xuất hiện một vết cắt.
"Không!"
Cảnh tượng bất ngờ xảy ra này khiến tất cả mọi người đều sững sờ, mắt chữ a miệng chữ o, hoàn toàn không ngờ tới.
Ba Đại Thần Đan tôn giả mắt cao hơn đầu kia cũng ngây ngẩn cả người, không nói được một câu nào, suýt chút nữa cũng há mồm ra.
Đợi đến khi bọn họ giật mình tỉnh táo lại mới phát hiện Lâm Nhất không ra tay giết, hai người họ đang ôm lấy cổ mình, mặt mày đau đớn nhưng vẫn chưa lăn ra chết, rõ ràng là vẫn còn cơ hội được sống.
Mỗi người trong bọn họ đều lập tức phát ra uy áp kinh khủng của Đại Thần Đan tôn giả, trong chớp mắt, cả vùng trời đất này rung chuyển dữ dội.
Bịch!
Nhiều người không tránh kịp nên bị luồng uy áp này chấn áp, hộc máu ngất đi.
"Tự tìm đường chết!"
Ba Đại Thần Đan tôn giả giận dữ gầm lên, sát khí ngút trời, vạn vật đều đang run rẩy.
Đại Thần Đan ton giả!
Trong đảo Khô Huyền này, sự tồn tại của họ như thần linh, gần như là vô địch, ngay cả thiên mệnh siêu phàm cũng không dám coi thường bọn họ.
Một khi họ nổi giận, ắt máu sẽ chảy thành sông, thây chất thành núi.
"Á! Cứu ta!"
Nhưng ngay vào lúc này, một tiếng hét vô cùng thảm thiết vang lên, kiếm Táng Hoa trong tay Lâm Nhất đã ghim chặt Hạ Vân Chân xuống đất.
Đây chính là câu trả lời của hắn!
Vẻ mặt của ba Thần Đan Tôn Giả sát khí bừng bừng lập tức thay đổi, vội thu sát khí của mình lại.
"Rốt cuộc là các hạ muốn thế nào?"
Ông lão mặc áo choàng đỏ của Hỏa Lôi Môn nghiến răng ken két hỏi, ánh mắt ông ta gắt gao nhìn chẳm chằm Lâm Nhất như muốn phun lửa, nhưng lại không thể không cố nhẫn nhịn.
"Năm trăm nghìn đan Tinh Thần."
Lâm Nhất lạnh nhạt nói.
Xưa tới nay, hắn không phải là người chịu thua thiệt, ba người này liên thủ ức hiếp hắn, ắt cũng phải chuẩn bị sẽ phải trả giá đắt rồi.
Coi hắn là bọn tép riu sao? Giờ có hối hận, cũng đã muộn rồi.
Những Than Đan Ton Gia khác trong di tích đều trợn tròn mắt, hơi nghi ngờ rằng không biết mình có nghe nhầm hay không.
Hắn đang tống tiền tông môn siêu cấp sao?
Trò đùa gì thế kia?
Khóe miệng ông lão mặc áo choàng đỏ co giật, cười gượng nói: "Chắc là các hạ đang đùa thôi đúng không?"
"Ngươi cảm thấy, ta giống đang đùa lắm sao?"
Lâm Nhất lạnh lùng, nhẹ giọng nói: "Hay là cảm thấy mạng của ba người này không đáng giá? Không có đan Tinh Thần thì có thể dùng thánh dược đổi. Đừng nói với ta là ở đảo Khô Huyền này các ngươi chẳng thu hoạch được gì."
Các tông môn siêu cấp trên đảo Khô Huyền cũng có lúc bị thiếu thốn, nhưng thực lực bọn họ rất mạnh, căn bản chẳng ai dám tranh đoạt.
Thậm chí có đôi khi bọn họ còn trực tiếp cướp đoạt vận may của kẻ khác.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!