Mây trôi chẳng theo ý ta, thoắt cái đã qua vạn năm!
Thế sự xoay vần, thế thái đổi thay.
Chờ đến khi dị tượng của kiếm này kết thúc, khu di tích trở nên hoang tàn đổ nát như thể đã trải qua trăm ngàn năm dài đằng đẵng vậy.
Nhát kiếm này quá kinh khủng, thanh mang kiếm ý, vạn kiếm quy tông.
Diệp Tầm và Phương Mộc Dương đều sử dụng sát chiêu mạnh nhất của mình nhưng vẫn bị chém tan tành dễ như trở bàn tay, toàn bộ thánh giáp đang mặc trên người cũng vỡ tan tành, vẻ mặt yếu ớt, thảm hại vô cùng.
Mặt hai người họ trắng bệch, mình đầy thương tích, rơi vào trạng thái yếu nhất từ trước đến nay, vô cùng chật vật.
Lâm Nhất mang theo kiếm thế hùng mạnh gào thét lao tới, vào khoảnh khắc uy áp khủng khiếp ấy giáng xuống, Diệp Tầm và Phương Mộc Dương vừa mới gắng sức đứng lên lại quỳ thụp xuống đất.
"Tới đây!"
Lâm Nhất sử dụng móng vuốt Thương Long, chợt vươn tay ra chộp lấy.
Hạ Vân Chân đang cầm khúc tay bị đứt của mình ở đằng xa cũng hét lên một tiếng thảm thiết, lập tức bị kéo qua đầy tàn nhẫn và không nể nang gì.
'Ngươi điên rồi à? Dám đối địch với cả ba đại tông môn siêu cấp bọn ta cùng lúc, ngay cả thần tiên cũng chẳng cứu nổi ngươi đâu, thả bọn ta ra ngay!"
Hạ Vân Chân hoảng loạn ra mặt nhưng mồm miệng vẫn rất ương ngạnh, định dùng áp lực từ tông môn để ngăn Lâm Nhất lại.
Bốp!
Lâm Nhất đạp mạnh xuống đất, dậm giữ hắn ta ở dưới chân mình, đồng thời giơ kiếm Táng Hoa chỉ thẳng về phía trước, mũi kiếm dừng ngay trước mặt Diệp Tầm và Phương Mộc Dương.
Một cơn ớn lạnh lan ra khỏi mũi kiếm khiến cho Diệp Tầm và Phương Mộc Dương lập tức câm nín vì sợ hãi.
Vừa rồi hai nguoi ho định nhac đen Phỉ Thuy son trang va Thien Đao Lâu để chèn ép Lâm Nhất, nhưng giờ đây lại sợ đến mức nín thin thít. Nỗi khiếp sợ tột cùng trào dâng trong lòng như thể rơi vào hầm băng, thanh kiếm đang ở trước mặt kia, dường như nó có thể chém họ thành từng mảnh vụn bất cứ lúc nào.
Chỉ cần manh động một chút thôi là sẽ mất mạng ngay.
Hạ Vân Chân, Diệp Tầm và Phương Mộc Dương quỳ rạp dưới đất không đứng dậy nổi!
Lâm Nhất nhìn chẳm chằm vào Diệp Tầm và Hạ Vân Chân, lạnh lùng nói: "Khi dễ ta sẽ ra sao? Đây chính là kết quả của việc khi dễ ta!"
Vẻ mặt Diệp Tầm và Phương Mộc Dương cực kỳ khó coi, nhất là Diệp Tầm, hắn ta tự nhận mình tài trí hơn người, có vẻ kiêu ngạo của một đao khách. Vốn dĩ hắn ta đã coi thường chuyện ba người liên thủ, trong thâm tâm cũng xem thường Lâm Nhất. Thế nhưng không chỉ phải liên thủ với người khác, giờ đây hắn ta còn phải chật vật quỳ dưới đất, có thể nói là vô cùng nhục nhã, ức chế muốn chết đi.
Ngay lập tức, người nào người nấy đều cả kinh, mấy chục ngàn Thần Đan tôn giả đều không ngờ rằng kết cục lại thành ra thế này. Đó đều là yêu nghiệt siêu phàm, chính là sự tồn tại mạnh mẽ nhất trên bảng Tinh Quân, bình thường họ đều như thần linh không ai dám trêu chọc, ăn trên ngồi trốc, chẳng ai sánh bằng.
Thế nhưng giờ đây lại thảm hại đến mức này, sự đối lập này thực sự quá lớn
rôi.
Khiến cho người ta không dám tin đây là sự thật từ tận thâm tâm của mình, thậm chí còn cảm thấy nó quá mức điên rồ.
"Thứ lỗi, các vị đến trễ mất rồi ... "
Lâm Nhất nhìn quanh một vòng, thản nhiên nói.
Ba Đại Thần Đan tôn giả đứng sừng sững giữa không trung, họ đến muộn một bước, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận.
Bọn họ lo cho Hạ Van Chân đang nam dưới chân Lâm Nhất, còn có Diệp Tầm và Phương Mộc Dương nữa nên dù giận đến nghiến răng nghiến lợi đi nữa, thì cuối cùng bọn họ vẫn không dám manh động.
"Người này điên rồi sao?"
"Đại Thần Đan tôn giả cũng tới rồi mà hắn còn dám khiêu khích, không hề có ý định rời đi ... "
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, không ngờ chàng trai tóc bạc này lại cuồng ngạo đến vậy, ngay cả khi đối mặt với Đại Thần Đan tôn giả cũng không hề tỏ ra yếu thế.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!