"Tôi không bao giờ đánh phụ nữ, nhưng cô là ngoại lệ."
Lời nói của Diệp Thu đơn giản trực tiếp, lại tràn ngập khí phách.
Lâm Tinh Xảo ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn thoáng qua Diệp Thu, hỏi: "Cậu có biết cô ấy là ai không? "
"Cô ta là ai cũng không liên quan gì đến tôi, tôi không cho phép người khác xem thường cô trước mặt tôi."
Nghe được những lời này, sâu trong nội tâm Lâm Tinh Xảo có chút rung động
Mấy năm nay, một mình cô gánh vác tất cả, ở trong mắt người ngoài, cô là một nữ cường nhân, lại chẳng ai từng để ý cô cũng là nữ nhân, cũng cần được người khác bảo vệ.
Cô chưa từng nghĩ tới, người đàn ông bảo vệ cô kại là Diệp Thu.
Lâm Tinh Xảo nói: "Cậu vừa rồi đánh người phụ nữ kia, là chị gái của vị hôn phu đã chết của tôi, đến từ một gia tộc ở kinh thành. Thế lực của gia tộc kia rất lớn, cô ta nói một câu, có thể làm cho cậu chết không có chỗ chôn. "
"Vậy thì sao?" Trên mặt Diệp Thu không xuất hiện chút sợ hãi nào, nói: "Đúng như lời chị Lâm nói, chân trần thì còn sợ gì nữa. Nếu cô ta thật sự muốn giết tôi, cùng lắm thì tôi liều cái mạng này."
Lâm Tinh Xảo có chut ngạc nhiên.
Cô không biết Diệp Thu đã trải qua chuyện gì, nhưng có thể cảm nhận được rõ ràng, trên người Diệp Thu đã thay đổi.
Nếu như nói, ấn tượng ban đầu Diệp Thu để lại cho cô là một tên bác sĩ vừa đần vừa vụng về vừa mới bước vào công việc, thiếu dũng khí, thì Diệp Thu lúc này tựa như một người đàn ông đỉnh thiên lập địa.
Lâm tinh xảo thở dài nói: "Vì một người ngoài như tôi, cậu đắc tội với cô ta, không đáng. "
"Chị, câu này chị nói sai, phải nói như thế này mới đúng." Diệp Thu nhìn thẳng Lâm Tinh Xảo, vô cùng nghiêm túc nói: "Chị không phải người ngoài, chị là chị của em."
Trong nháy mắt, một dòng nước ấm áp bắt đầu chảy vào trong lòng Lâm Tinh Xảo.
Đã nhiều năm trôi qua cô chưa từng nghe qua những lời ấm áp như vậy, cho dù là người nhà của cô, cũng bởi vì sau chuyện đó, đoạn tuyệt quan hệ với cô, coi cô là người xa lạ.
Mấy năm nay, một mình cô ở Giang Châu dốc sức, nếm qua bao nhiêu khổ sở, chịu bao nhiêu mệt mỏi, chỉ có chính cô biết.
"Diệp Thu, cám ơn cậu." Trong mắt Lâm tinh xảo, đã bắt đầu ươn ướt.
Diệp Thu mỉm cười: "Khách khí với em làm gì. "
Lúc này, người phụ nữ bị Diệp Thu đánh bay lúc nãy, từ bên ngoài vọt vào, hổn hển chỉ vào Diệp Thu quát: "Cậu có biết tôi là ai không? Cậu dám đánh tôi, muốn chết?"
"Tôi cảnh cáo cô, nơi này là phòng bệnh đặc biệt, không được ầm ĩ, nếu không, đừng trách tôi không khách khí." Diệp Thu nói xong, trên người đều phóng ra một cỗ khí tức lạnh như băng.
Trong nháy mắt, nhiệt độ phòng bệnh phảng phất như giảm xuống, người phụ nữ như rơi xuống hầm băng.
"Cậu ... cậu ...... "
Người phụ nữ bị khí thế trên người Diệp Thu dọa sợ, không tự chủ được lui về phía sau hai bước.
"Tiền Diễm Như, cô không nên ở đây chịu sỉ nhục, cút khỏi đây đi." Lâm tinh xảo mở miệng nói.
Người phụ nữ đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cười rất tức giận: "Tôi nói một bác sĩ nho nhỏ, làm sao có gan đánh tôi? Thì ra là có cô làm chỗ dựa cho cậu ta."