Tiêu Thanh Đế vẫn luôn quan sát Diệp Thu 'Biểu diễn', ban đầu còn cảm thấy khinh thường, cũng không cảm thấy một tên bác sĩ quèn có thể tạo nên sóng gió gì, mãi đến khi Trần Thiên Chính bị đánh bay thì sắc mặt hắn ta mới hơi thay đổi.
Sau đó Diệp Thu lại đánh ngã mười mấy tên bảo vệ của Thủy Tinh Cung.
Mãi đến lúc này, Tiêu Thanh Đế mới nghiêm túc dò xét Diệp Thu.
Nếu nói hắn đánh bay Trần Thiên Chính là dùng âm mưu quỷ kế gì, vậy đánh ngã mười mấy tên bảo vệ cũng là dùng quỷ kế sao?
Hiển nhiên không phải.
Chỉ có một kết luận, đó là Diệp Thu biết công phu, hơn nữa thân thủ không kém.
Tiếp đó Diệp Thu lại dùng chai rượu đập vỡ đầu Phùng Ấu Linh, thể hiện khía cạnh rất hung hãn.
Trong mắt Tiêu Thanh Đế xuất hiện một tia thưởng thức.
Mà ngay vào lúc này, Diệp Thu nâng một chân đá bay Phùng Ấu Linh, cũng ngẩng đầu nhìn chẵm chẵm hằn ta.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Tiêu Thanh Đế lập tức nhận ra Diệp Thu đang suy nghĩ gì, nói: "Không biết từ lúc nào mà mấy bộ phim tình cảm cũ mèm kia lại gieo vào đầu người ta một khái niệm sai lầm, đó chính là một gia tộc lớn có hai anh em thì nhất định có một người cực kỳ ưu tú, mà người còn lại đặc biệt vô dụng."
"Không biết có phải bị đống phim tình cảm ba xu đó ảnh hưởng không mà rất nhiều người cho rằng anh tôi là rồng trong loài người, tôi là thứ thùng rỗng kêu to."
"Nhưng bọn họ quên một sự thật, tôi và Tiêu Cửu là cùng một mẹ sinh ra."
Người bên ngoài ngơ ra, không rõ Tiêu Thanh Đế nói lời này là có ý gì?
Diệp Thu lại nghe hiểu hàm ý trong câu nói của Tiêu Thanh Đế, hần hơi nheo mắt lại.
Tiêu Thanh Đế nhìn Diệp Thu mà cười nói: "Biểu hiện của anh làm tôi hơi bất ngờ, thậm chí tôi đã không nỡ giết anh, nếu anh chịu làm nô bộc của tôi thì mọi chuyện hôm nay coi như xóa bỏ, anh thấy thế nào?"
"Chầng ra sao cả." Diệp Thu lạnh lẽo đáp.
"Xem ra anh còn không biết chỗ tốt khi làm nô bộc của tôi." Tiêu Thanh Đế nói: "Tôi có thể cho anh số tiền tiêu mãi không hết, phụ nữ ngủ mãi không xong, vinh hoa phú quý và quyền thế ngập trời."
"Thật sao?" Diệp Thu không tin.
Tiêu Thanh Đế mỉm cười gật đầu: "Đương nhiên là thật, bản công tử nói được làm được."
"Vậy thì tốt, đưa cô ấy cho tôi, tôi muốn ngủ cô ấy." Diệp Thu chỉ vào Bạch Băng nói.
Xoát --
Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều tập trung vào Bạch Băng.
Bạch Băng bị điểm huyệt nên không thể động đậy, khi mấy trăm ánh mắt rơi vào người cô thì cô vừa thẹn vừa xấu hổ, đỏ mặt hung tợn trừng Diệp Thu một cái.
Vẻ mặt của cô vừa vặn bị Tiêu Thanh Đế nhìn thấy.
Lửa giận vốn bị đè xuống của Tiêu Thanh Đế "Bùng" một tiếng cháy lên. Hắn ta hiểu rõ Bạch Băng, bình thường cô luôn bày ra dáng vẻ xa cách với mọi người, chỉ khi nào đối mặt với người cô cảm thấy rất quan trọng thì mới lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
Chẳng lẽ thằng nhãi này thật sự có dan díu với Bạch Băng?
Lại nhớ đến lúc nãy cầu hôn bị từ chối, Tiêu Thanh Đế triệt để nổi giận.
"Chọc giận tao là cách làm rất ngu xuẩn, tao hỏi lần cuối cùng, lựa chọn làm nô bộc hay là chết?"
Giọng Tiêu Thanh Đế rất lạnh lẽo, trên gương mặt bảnh bao phủ đầy sát khí.
Diệp Thu lạnh nhạt đáp lại: "Mặc dù tôi chỉ là một nhân vật nhỏ, nhưng tôi sẽ không làm chó của người khác."
"Tức là chọn chết đúng không?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!