Nguyên Sương nhắm mắt lại!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục lập tức hét lớn: "Nhóc con, không ổn rồi! Cô ta đã phong bế năm giác quan, cắt đứt mọi liên hệ với bên ngoài!"
'Chắc cô ta đã tiến sâu vào ý thức hải của mình rồi, cô ta định nuốt thần hồn của Nguyên Phinh đấy!"
Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống!
Không chút do dự, anh giơ tay điểm xuống mi tâm Nguyên Sương.
"Nhóc con, cậu đjnh làm gì vậy? Không được đâu!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cả kinh!
Thần hồn của Diệp Bắc Minh trực tiếp rời khỏi cơ thể, tiến vào linh đài giữa mi tâm Nguyên Sương!
Cũng trong lúc đó, thần hồn Nguyên Sương đã tiến sâu vào ý thức hải!
Nơi đây, lửa cháy ngút trời, hóa thành một vùng biển lửa địa ngục!
Theo ý của chủ nhân ý thức hải, cảnh tượng trong linh đài có thể hóa thành bất cứ thế giới nào chỉ trong một ý niệm!
Giờ phút này, ý thức hải của Nguyên Sương chính là địa ngục!
Địa ngục để nuốt chửng Nguyên Phinh!
"Tiện nhân! Ngưoi đi chết đi, nếu không tại ngưoi, sao tên đo có thể phát hiện ra sự tồn tại của ta?"
"Tại ngươi! Tại ngươi hết! Chỉ cần ngươi chết, hắn chỉ có thể thừa nhận ta mới là chủ nhân của thân thể này!" Nguyên Sương nổi điên, lao thẳng về phía Nguyên Phinh.
"Ngươi không nên có chấp niệm này, nếu bây giờ ngươi trả thân xác cho ta, ta còn xin tha cho ngươi được!" Nguyên Phinh nói.
"Ngươi mơ đi! Thân xác này chỉ có thể có một chủ nhân, đó chính là ta, Nguyên Sương!"
Nguyên Sương động một ý niệm!
Trên bầu trời trong thế giới biển ý thức, ngưng tụ vô số thiên thạch, chúng hóa thành những quả cầu lửa giáng xuống đầu Nguyên Phinh!
Nguyên Phinh vội vàng né tránh, lao nhanh về một hướng!
"Đi chết đi!"
Nguyên Sương điểm nhẹ một cái, cắt một đường trên mặt đất trước mặt Nguyên Phinh!
"Địa ngục mở ra! Ác quỷ đòi mạng!"
Nói sao thành vậy!
Roẹt một cái! Mặt đất trước mặt Nguyên Phinh nứt ra một khe sâu, hệt như cổng địa ngục mở ra, hàng tỷ ác quỷ lao ra, túm lấy chân Nguyên Phinh, hòng lôi cô ta xuống địa ngục!
"Ha ha ha! Chết đi! Chết đi cho ta!"
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyên Phinh sắp bị địa ngục nuốt chửng!
Vèo!
Một bóng người bay vút tới, xuất hiện ngay trên cổng địa ngục, ôm Nguyên Phinh vào lòng!
Gào!
Một tiếng rồng ngâm vang dội khắp không gian, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém thẳng vào lũ ác quỷ, cứng rắn cứu Nguyên Phinh ra khỏi địa ngục!
"A! Diệp công tử! Ngươi ... sao ngươi lại tới đây? Ta không nằm mơ chứ?"