Nói xong, cô ta nhẹ nhàng bước lên, thế mà cũng vượt qua bậc thang lên đài cao!
"Anh! Đi thôi!"
Lạc Phong Hoa khe quát một tiếng, cùng Lạc Thần Cơ bước lên bậc thang!
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chỉ trong chốc lát, năm người đã lên tới đỉnh.
Trên đài cao, không gian cực kỳ khoáng đạt!
Chỉ có một tấm bia đá màu xám đen, vậy mà được điêu khắc hoàn toàn từ mẫu thạch Hỗn Độn!
Một thanh niên đứng khoanh tay, ngẩng đầu nhìn tấm bia đá không có chữ này!
"Diệp công tử, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi, trùng hợp quá!"
Hữu Dung Đế Thương cười tiến lên!
Diệp Bắc Minh chẳng buồn để ý, anh vẫn chăm chú nhìn chữ viết trên tấm bia
đá!
"Diệp công tử đang xem gì vậy?"
Hữu Dung Đế Thương đi tới cạnh Diệp Bắc Minh, ngoài cười nhưng trong không cười!
Hiên Viên Niết Bàn mặt kiểu cười như không cười!
Trên tấm bia đá này căn bản không có chữ nào, nó là một tấm bia vô tự, tên nhóc này thì nhìn ra được gì chứ?
Phỏng chừng là sợ bọn họ, cho nên mới ở đây giả bộ thâm trầm!
Diệp Bắc Minh quay đầu lại: "Sao vậy? Chữ trên tấm bia đá này, các ngươi không nhìn thấy à?"
Lời này vừa thốt ra!
Mọi người lặng đi một thoáng, sau đó!
"Ha ha ha!"
Hiên Viên Niết Bàn ôm bụng cười to!
Lạc Thần Cơ và Lạc Phong Hoa cười đau cả bụng!
Co Nhưoc Giao nhiu may!
Hữu Dung Đế Thương hờ hững nói: "Vậy sao? Trên tấm bia đá này có chữ thật hả? Bọn ta không nhìn thấy!"
"Diệp công tử, làm phiền ngài đọc cho bọn ta nghe thử, trên tấm bia đá này viết gì được không?"
Bịa!
Bịa tiếp đi!
Ta muốn xem ngươi bịa kiểu gì!
Nét mặt Diệp Bắc Minh là lạ, xem ra những người này thật sự không nhìn thấy chữ trên bia đá! Tại sao chỉ có mình anh nhìn thấy?
Thậm chí.
Ngay cả tháp Càn Khôn Trấn Ngục cũng bảo trên tấm bia đá không có chữ!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!