Vũ Nhất Minh liếc Diệp Bắc Minh một cái, rồi cũng rời đi theo!
Hiên Viên Vô Song nhìn Diệp Bắc Minh mấy cái, không nói gì, sau đó cũng bỏ đi theo!
Đột nhiên.
"Ông đây đã cho ngươi đi chưa?"
Diệp Bắc Minh lại đánh tiếp, kiếm khí Huyết Long khủng bố ép thẳng về phía Tôn Kiếm Châu!
"Diệp Bắc Minh! Cmn ngươi điên à?" Vương Thánh nghẹn họng nhìn trân trối.
Vũ Nhất Minh và Hiên Viên Vô Song cũng trợn tròn mắt!
Tên này bị thiếu dây thần kinh à?
Tôn Kiếm Châu đã không đánh nữa rồi, tên này còn cắn mãi không thả?
Chỉ cần hôm nay chưa trở mặt triệt để, ngày sau vẫn còn cơ hội vãn hồi!
Khả năng cao, sau này Tôn Kiếm Châu sẽ không bước vào vũ trụ Thánh Dương nữa!
Đương nhiên, tiền đề là Diệp Bắc Minh đừng bước vào vũ trụ Khởi Nguyên!
Nhưng Diệp Bắc Minh lại đánh tiếp, chặn đường Tôn Kiếm Châu, đây là định không chết không ngừng đấy à? Tên điên từ đâu chui ra vậy!
"Diệp Bắc Minh, đồ điên!"
Mí mắt Vương Tịch giật giật, lập tức ra tay ngăn cản!
Trong tay hiện ra một thanh quỷ đao đen dài hơn một thước, chém thẳng về phía đầu Diệp Bắc Minh!
Chí Tôn trưởng lão giơ tay tung quyền, trên cánh tay lóe lên một hoa văn huyết sắc, thế mà lại là hình một con rồng vắt qua vai, đồ đẳng rồng vắt qua vai xông ra, hóa thành một thanh Đồ Long Đao, khí tức hung hãn chặn đứng quỷ đao của Vương Tịch!
'Keng!' một tiếng trầm muộn vang lên, hai người lại giao thủ!
Toàn bộ Thánh Dương Thánh Địa chấn động nhẹ!
Mặt đất dưới chân nổ tung!
Cùng lúc đó, Diep Bắc Minh đa lao đến trước mặt Tôn Kiếm Châu, kiếm trong tay chém về phía đầu hắn ta!
Tôn Kiếm Châu tức điên: "Tiện chủng! Ngươi đúng là chán sống rồi!"
"Hôm nay bản công tử đã không truy cứu nữa, ngươi còn dám đánh tiếp à?"
Diệp Bắc Minh chỉ buông một câu: "Ngươi muốn giết ta! Mà đòi bỏ đi dễ vậy sao?'
"Những kẻ muốn giết Diệp Bắc Minh ta, ta chưa từng để hắn nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau!"
'Được! Được lắm! Được lắm!"