Lời này vừa thốt ra!
Hiện trường vốn đang náo nhiệt, lập tức lặng ngắt như tờ!
Nét mặt Lâm Ngạo 'xoẹt' cái sa sầm lại: "Vương Khinh Hầu, ngươi vừa nói cái
gì?"
Hầu Tử vỗ bàn đứng dậy: "Thiên Tuyết là vợ ta! Là thê tử của ta! Các ngươi là cái thá gì?"
"Uống với các ngươi vài chén là đã nể mặt các ngươi lắm rồi, các ngươi còn dám bảo vợ ta nhảy múa ư?"
"Cmn ngươi nghĩ mình là ai hả?"
Lại bị chửi lần nữa!
Lâm Ngạo đen mặt: "Đệt! Lâm Khinh Hầu, ông đây không phục ngươi đấy!"
"Ngươi là cái thá gì? Hôm qua còn như kẻ tàn phế, được người ta xách từ trong rừng Thượng Cổ ra, ngươi thật sự nghĩ ngươi làm Thánh Tử thì mọi người sẽ phục ngươi sao?"
"Cho nguoi ở đay uống ruợu là ne mặt ngươi rồi! Ngươi đừng có mà không biết đïều!"
Những ngưoi khác cuoi lạnh không thoi, roi con cam chen rượu đứng xem kjch!
Lúc Diệp Bắc Minh chạy tới, vừa khéo nhìn thấy cảnh Hầu Tử cãi nhau với người ta!
"Hầu Tử, có chuyện gì vậy?"
Mọi người trông thấy Diệp Bắc Minh, đồng tử khẽ co lại.
Rồi chậm rãi ngồi xuống!
Vương Lâm liếc Lâm Ngạo một cái, Lâm Ngạo khẽ gật đầu!
Hắn ta hoàn toàn khôn sợ Diệp Bắc Minh!
Cho dù tên này có Chí Tôn trưởng lão chống lưng thì đã sao?
Hắn ta cũng có chỗ dựa cơ mà!
Nói đi cũng phải noi lại, bay gio ten nay la người của Thánh Dương Thánh Địa, chẳng lẽ còn dám làm gì hắn ta à?
Vừa nghĩ tới đây, Lâm Ngạo không còn sợ nữa.
Hầu Tử không định thỏa hiệp, mà chỉ thẳng vào mặt Lâm Ngạo bảo: "Thằng chó chết này không có ý tốt, hắn dẫn theo một nhóm người tới chuốc rượu tôi!"
Thần lực trong rượu này rất mạnh, uống nhiều không tốt cho kinh mạch! Không can than con hỏng luon con đường tu vo sau nay!"
"Bọn ngu này, mấy chục người ép một mình tôi, Thiên Tuyết lo cho tôi nên mới ra đỡ rượu!"
"Sau đó uống không nổi nữa, đám súc sinh này còn đòi Thiên Tuyết nhảy cho chúng xem, Thiên Tuyết là vợ tôi? Cmn, lũ rác rưởi này cũng xứng à?"
Hầu Tử rất căm phẫn!
Diệp Bắc Minh nghe xong, sắc mặt cũng dần lạnh xuống!
"Ngươi, ra đây!"
Diệp Bắc Minh chỉ Lâm Ngạo.
Tô Tử thấy vậy, cứ tưởng Diệp Bắc Minh muốn động thủ, lập tức truyền âm nhắc nhở: "Diệp Bắc Minh, thái tổ gia gia của Lâm Ngạo là Thái thượng trưởng lão của Thánh Địa! Thân phận với địa vị kém hơn Chí Tôn trưởng lão một chút ... "
Không có hồi âm gì!
Lâm Ngạo ưỡn cổ: "Sao nào? Diệp Bắc Minh, ta biết ngươi rất mạnh!"
"Nhưng mọi người ở đây uống rượu, cũng chẳng chọc gì ngươi, là Thánh Tử uống không lại bọn ta mà!"
"Ta bảo ngưoi ra đay! Ta không muốn nói lại lần hai!" Diệp Bắc Minh nhìn Lâm Ngạo chẳm chẳm.
Ánh mắt như nhìn một người chết!
Lâm Ngạo nuốt nước miếng, nhìn sang Vương Lâm!
Vương Lâm gật đầu.