'Mẹ nó! May mà ta thông minh, nếu không đã bị lão gia này lừa rồi!'
'Tiểu tử, cậu tính làm gì?'
'Hu! Nếu lão ta muốn Bất Tử Thiên Công thì tạm thời tôi còn an toàn. Cứ coi như không hay biết gì. Muốn chơi tôi? Tôi sẽ chơi cho chết lão ta!' Diệp Bắc Minh cười thầm.
Quả nhiên trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí!
"Sư huynh, tham gia khảo hạch mệt mỏi quá, ta mệt rồi, ta muốn nghỉ ngơi trước một chút." Diệp Bắc Minh đề nghị.
"Được thôi!"
Chí Tôn Trưởng Lão vẫn giữ nụ cười hiền hòa, không để lộ chút khác thường nào, đối với Diệp Bắc Minh thì gần như điều gì cũng đáp ứng.
Ông ta lập tức sai người sắp xếp chỗ ở cho Diệp Bắc Minh, còn bảo Tô Tử tới đưa Diệp Bắc Minh đi.
...
Đợi đến khi Diệp Bắc Minh rời đi, ánh mắt Chí Tôn Trưởng Lão liền thay đổi, trên mặt không còn chút hiền hòa nào.
Ngược lại, hiện lên nụ cười dữ tợn: "Bất Tử Thiên Quân! Lão già ngươi không chịu truyền công pháp cho ta!"
"Lão phu năm xưa vừa nhìn thấy bia đá là biết có vấn đề! Không phải chỉ là dập đầu thôi sao?"
"Lão phu cung dap đầu rồi! Nhưng không ngo lại thật sự phải đủ một trăm cái !!! Đáng ghét!"
Năm đó.
Sau khi nhìn thấy tấm bia đá, Chí Tôn Trưởng Lão cũng quỳ xuống dập đầu, nhưng chỉ dập đầu có ba mươi cái.
Chỉ nhận được ba tầng đầu của Bất Tử Thiên Công.
Đúng như Diệp Bắc Minh đoán, những tầng tâm pháp phía sau, lão ta không biết một chữ nào.
"Không vội, không vội ... cứ từ từ!"
"Chỉ cần trong tay tiểu tử đó có bản Bất Tử Thiên Công hoàn chỉnh, sớm muộn gì cũng là của lão phu! Chỉ cần lão phu tu luyện Bất Tử Thiên Công đến viên mãn, bất tử bất diệt!"
"Vũ trụ Thánh Dương cái gì chứ? Cho dù là Vũ trụ Khởi Nguyên thì đã sao? Mot mình lao phu cung co the quet ngang! Ha ha ha ha!"
...
Bên kia.
Tô Tử dẫn Diệp Bắc Minh đến một nơi long mạch tụ hội.
Cô ta chỉ vào tòa cung điện vô cùng xa hoa phía trước, nói: "Ngươi cứ ở tạm đây đi! Đây vốn là hành cung của Thánh Dương Thánh Chủ! Bởi vì Thánh Địa vẫn chưa có Thánh Chủ, nên hời cho ngươi rồi đó!"
"Đa tạ! À đúng rồi, Hầu Tử đâu?"