Rồi tức tốc lao về phía Hầu Tử!
Lúc này, Hầu Tử chẳng còn ra hình người nữa, xương lưng vỡ nát, hầu như chỉ còn mỗi máu thịt nối liền, nhưng hai tay ôm chặt Lâm Uyên!
"Nếu Thiên Tuyết chết, ta cũng bắt ngươi đền mạng!"
"Cút! Đồ chó chết, ngươi đã muốn chết, vậy ta thành toàn cho ngươi!"
Lâm Uyên cực kỳ cuồng nộ!
Hắn ta giơ tay tung quyền, hung hăng nện tới đầu Hầu Tử!
Ngay trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay vươn tới, chắn ngay trên đầu Hầu Tử, nắm chặt nắm đấm của Lâm Uyên!
"Hắn là người anh em của ta, ta không cho phép ngươi động vào hắn!"
"Con mẹ ngươi! Các ngươi đều phải chết!"
Lâm Uyên nổi khùng.
Cổ tay phát lực, muốn giật gãy cổ tay Diệp Bắc Minh, nhưng lại kinh hãi phát hiện, cánh tay người này cứng như bàn thạch!
Không thể lay động!
Diệp Bắc Minh chợt siết chặt, cánh tay Lâm Uyên nổ tung!
"Ngươi ... sao có thể chứ ... thực lực của ngươi có thể làm ta bị thương u?" Lâm Uyên thật sự không dám tin vào mắt mình.
Trong lúc hắn ta vẫn đang chấn động!
Diệp Bắc Minh túm lấy Hầu Tử, khẽ quát: "Hầu Tử, Mộc cô nương không sao!"
"Tốt ... "
Hầu Tử hộc ra một ngụm máu, buông thõng tay, Diệp Bắc Minh mang theo Hầu Tử lùi lại nhanh như tia chớp, đến chỗ Mộc Thiên Tuyết!
"Vương công tử!"
Mộc Thiên Tuyết đau lòng đến cực điểm, kéo thân mình bị thương lao tới!
Diệp Bắc Minh nói: "Đưa hắn đi trị thương, chỗ này giao cho tôi!"
"Thực lực của Lâm Uyên rất khủng bố, anh không phải đối thủ của hắn đâu! Đừng ham chiến! Đánh không lại thì chạy vào bí cảnh, tôi sẽ để lại một lối vào cho anh!" Mộc Thiên Tuyết ôm lấy Hầu Tử đang trọng thương.
Sau đó, quay người tiến vào trong hang đá, thân arh biến mất!
Lâm Uyên hoạt động cánh tay một chút, huyết nhục nhanh chóng hồi phục!
Trên gương mặt nở nụ cười dữ tợn: "Mã Thiên Kiều, ngươi to gan thật đấy!"
"Nhà họ ngươi mạnh đến đâu mà dám chọc vào ta? Mà Thiên Kiều, ngươi cứ đợi đấy, hôm nay bản công tử không chỉ muốn giết ngươi!"
"Sau khi kết thúc khảo hạch, ta còn phải diệt luôn cả nhà họ Mã ngươi!"
Diệp Bắc Minh nhún vai: "Ồ, tùy."
Cái thái độ này làm Lâm Uyên như đám vào bông, rất khó chịu!
"Miệng còn cứng lắm, đợi bản công tử đánh nát miệng ngươi, để xem ngươi còn cứng miệng thế nữa không!" Lâm Uyên mắt lạnh băng.
Hắn ta giơ tay, cây thương vàng xuất hiện trong lòng bàn tay, đâm thẳng về phía mi tâm Diệp Bắc Minh!
"Mã Thiên Kiều, ngươi lo chuyện bao đồng quá rồi đấy!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!