Hầu Tử quay sang Diệp Bắc Minh nháy mắt liên tục, âm thầm truyền âm: 'Diệp Tử! Thế nào? Màn anh hùng cứu mỹ nhân này của tôi không tệ chứ?'
'Người phụ nữ này đúng gu thẩm mỹ của tôi luôn! Diệp Tử, lát nữa anh phối hợp với tôi một chút!'
'Tôi phải tóm được cô ấy, phải cưới cô ấy về làm vợ!'
Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: "Đồ quỷ, cần đến mức vậy sao?"
"Diệp Tử! Anh không hiểu đâu, cô ấy trông y như mối tình đầu của tôi vậy!" Hầu Tử vô cùng kích động, thở phì phò, gần như phun thẳng lên người người phụ nữ áo trắng.
"Ngươi ... mau thả ta ra!"
Người phụ nữ áo trắng đẩy Hầu Tử một cái.
"Ha ha! Cô nương, ta vừa cứu cô đấy, sao cô lại đối xử với ta như vậy?" Hầu Tử cười đôn hậu.
Người phụ nữ áo trắng nghiến răng, trừng mắt lườm anh ta một cái, lại liếc xuống mặt nước sông.
"Kiếm của ta mất rồi! Đó là thanh kiếm mẹ ta để lại!"
"Không sao, ta xuống vớt cho cô!"
Hầu Tử vỗ ngực.
Anh ta xoay người lao đầu về phía mặt nước, vừa định nhảy xuống.
Người phụ nữ áo trắng đột nhiên như nhớ ra điều gì, vội vàng kêu lên: "Này! Đợi đã, ngươi đừng xuống vội!"
'Dưới sông này có một con kim long! Thực lực rất mạnh, ta chính là bị nó làm bị thương, ngươi xuống sẽ bị nó đánh lén đấy!"
"Không sao!"
Hầu Tử vô cùng tự tin.
Anh ta lao đầu xuống nước.
Một lát sau, dưới đáy nước truyền lên một tiếng rồng gầm dài, mặt nước lập tức cuộn trào mãnh liệt, dậy lên từng đợt sóng dữ ngút trời!
Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên tiếng của Hầu Tử: "Diệp Tử! Mau xuống giúp tôi! Con rồng này hơi khó xơi!"
Diệp Bắc Minh không hề do dự!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!