Lâm Uyên lặng lẽ ghi nhớ dung mạo hai người kia trong đầu.
"Rõ, công tử!"
"Đúng rồi, nếu gặp Thiên Tuyết, chiếu cố cô ấy một chút." Huyền Vẫn lại bổ sung một câu.
"Rõ!"
Lâm Uyên không dám chậm trễ.
Bức man anh sang biến mất.
Mạc Vân Cơ ngây người tại chỗ: "Thế là ... xong rồi?"
Huyền Vẫn liếc cô ta một cái đầy vẻ khinh thường: "Mạc Vân Cơ! Vĩnh viễn đừng dùng tầm mắt của ngươi để đo lường ta. Ngươi vĩnh viễn không biết ngươi đang đối mặt với một sự tồn tại như thế nào đâu!"
Mạc Vân Cơ nhìn đến ngẩn ngơ.
Một sự uy nghiêm của cường giả bậc trên, ầm ầm tràn tới.
Cô ta có cảm giác, thứ mình đối diện không phải một thanh niên bình thường, mà là Thánh Chủ tương lai của Thánh Dương Thánh Địa!
"Lại đây, bóp vai cho ta."
"Rõ ... "
Mạc Vân Cơ cúi đầu, đi tới sau lưng Huyền Vẫn.
Cùng lúc đó, trong rừng rậm vũ trụ Thượng Cổ, giọng nói lạnh như băng của Lâm Uyên vang lên: "Người đâu!"
"Đại nhân!"
Mấy chục thanh niên tham gia khảo hạch đồng loạt xuất hiện, hơn nửa trong đó vậy mà đều là người của tổ Thiên Tự Số Một! Kém hơn một chút thì cũng là tổ Địa Tự Số Một!
Người của tổ Huyền Tự Số Một, Hoàng Tự Số Một gần như chẳng có mấy người!
Đám người này, gần như đều là những cường giả đỉnh phong trong đợt khảo hạch lần này! Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, gần như chắc chắn có thể tiến vào Thánh Dương Thánh Địa!
Lúc này.
Tất cả bọn họ đều quỳ dưới chân Lâm Uyên.
Cúi đầu xưng thần!
"Bỏ hết mọi việc trong tay đi! Truy nã hai tên này, một khi có tin của bọn chúng, lập tức bẩm báo cho ta!"
"Đại nhân, có cần ngài tự mình ra tay không?" Một thanh niên trong đó ngẩng đầu, trên mặt toàn là vẻ nịnh nọt: "Tìm được hai kẻ đó rồi, chúng tôi giết giúp ngài luôn là được!"
Bốp!
Lâm Uyên vung tay tát thẳng một cái, đánh cho tên thanh niên nịnh nọt kia lăn vài vòng ra ngoài.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!