Hơn nữa, cho dù là kẻ thù đi nữa! Trừ phi là mối thù giết cha giết mẹ, bằng không, chỉ cần Hầu Tử mở miệng nói một câu, bất cứ oán hận gì hắn cũng có thể buông xuống.
"Hầu Tử, anh nghĩ nhiều rồi. Đoàn Thiên Đức đó ... khụ khụ ... là đại sư bá của tôi." Diệp Bắc Minh cười khổ, nét mặt cũng trở nên kỳ quái.
"Chết tiệt? Cái gì? Đại sư bá của anh !!! "
Hầu Tử kích động đứng phắt dậy.
Trên mặt anh ta toàn là biểu cảm không dám tin.
"Diệp Tử, anh nói lại lần nữa xem? Sư phụ tôi là đại sư bá của anh? Thật hay giả vậy?"
Diệp Bắc Minh khẽ giơ tay lên, thần lực ngưng tụ lại, hình dáng của Đoàn Thiên Đức hiện ra trước mặt Hầu Tử.
"Sư phụ!"
"Quả nhiên ... "
Khóe miệng Diệp Bắc Minh giật giật: "Chín mươi chín vị sư phụ của tôi ... đều là sư đệ của Đoàn Thiên Đức."
Hắn giải thích một lượt, Hầu Tử cuối cùng cũng hiểu ra.
Anh ta hưng phấn hét ầm lên, thậm chí còn nhảy cẫng tại chỗ.
"Ha ha ha ha! Sư phụ tôi là đại sư bá của anh? Vậy tức là, Diệp Tử, chúng ta thành đồng môn rồi! Ha ha ha ha!" Hầu Tử cười sẳng sặc không dứt.
Anh ta còn nghiêm túc tính toán bối phận: "Sư phụ tôi là đại sư bá của anh!
"Ừm ... Vậy chẳng phải bối phận của tôi còn cao hơn anh một bậc à? Ha ha ha!"
"Chết tiệt! Tiểu tử, bây giờ tôi là sư huynh của anh rồi hả? Ha ha ha ... cười chết tôi mất! Diệp Tử, không ngờ có ngày tôi lại thành sư huynh của anh!"
Hầu Tử vỗ bộp bộp lên vai Diệp Bắc Minh, còn cố ý tựa cả người lên đó.
"Đừng nản, đừng buồn!"
"Yên tâm, sau này chúng ta cái gì ra cái đấy. Tôi vẫn gọi anh là Diệp Tử! Còn anh cứ gọi tôi là đại sư huynh là được rồi!"
Hai người vô cùng vui vẻ!
Thậm chí quên luôn là mình đang tham gia khảo hạch.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!