Mọi người tròn mắt nhìn!
Chỉ có Mạc Vân Cơ là thoáng qua vẻ ngưng trọng: 'Lúc ở rừng rậm vũ trụ, tên này chém một nhát giết luôn rắn Hỗn Độn và chó Địa Ngục ba đầu, thực lực thật chắc chắn không yếu!'
'Nhưng hắn có thể là đối thủ của Bạch Lang - người đứng top 30 tổ Thiên Tự Số Một sao?'
'Chắc chắn là không! Tên này chỉ đang cố gượng thôi!'
Nghĩ tới đây, Mạc Vân Cơ lập tức đưa ra đáp án!
"Ha ha ha ha!"
Bạch Lãng tức quá hóa cười: "Được thôi! Thế chúng ta cứ chờ xem, cùng tiến vào khu khảo hạch, thế nào?"
"Được!"
Diệp Bắc Minh gật đầu, bước ra một bước, đáp thẳng xuống cửa vào rừng vũ trụ thượng cổ, anh đứng đó đợi Bạch Lãng thật!
Khoảnh khắc này, không hiểu sao đồng tử Bạch Lãng chợt co lại, một cảm giác nguy cơ ập tới, trong lòng thấy là lạ: 'Tên này sao vậy? Thế mà không sợ bản công tử chút nào?'
'Chẳng lẽ hắn nghĩ hắn giết được mình thật à?'
'Tuyệt đối không có khả năng đó!'
Bạch Lãng lắc đầu quả quyết!
'Ha ha! Chắc tên này biết mình chết chắc, nên trước khi chết cố làm bộ cho oai thôi!'
Nghĩ tới đây, Bạch Lãng cũng cất bước, đáp xuống cạnh Diệp Bắc Minh: "Nhóc con, đi thôi!"
Hai người cùng sải bước, nhảy vào thông đạo đen kịt!
Lục Thiêu khẽ quát một tiếng: "Người đâu, tập trung hình ảnh vào hai người này cho ta!"
"Rõ!'
Một vị đệ tử của Thánh Dương Thánh Địa không dám chậm trễ, các tu võ giả khác tại hiện trường lập tức hướng mắt lên màn hình thủy tinh khổng lồ ở trung tâm quảng trường!
Trong hình là một khu rừng nguyên thủy cổ xưa!
Mỗi cây cao đến hàng vạn mét!
Một luồng khí tức nguyên sơ, bao trùm trong không khí.
Bỗng nhiên, không gian nứt ra một khe hở, hai bóng người từ trong đó rơi ra, chính là Diệp Bắc Minh và Bạch Lãng!
Khoảnh khắc hai người tiếp đất, Bạch Lãng nhếch môi nở nụ cười tự tin: "Tên kia! Đây là rừng vũ trụ thượng cổ! Bây giờ chúng ta hãy xem xem, rốt cuộc ai giết ai?"
Diệp Bắc Minh ngây người đứng yên tại chỗ!
Chưa động thủ ngay!