"Vị này là bằng hữu của tông chủ, nhất định phải hộ tống bọn họ 'an toàn' trở về Thiên Diễn Tông!"
"Rõ!"
Vài tên thủ hạ cảnh giới Trục Nhật lập tức lao người đuổi theo!
Tô Tử Nghiên càng thấy có gì đó không ổn. Dương Đỉnh Thiên từ bao giờ lại dễ nói chuyện như thế?
Phải biết rang trong Con Luan Tông, Dương Đỉnh Thiên vốn là kẻ gàn dở hống hách, hơn nữa vô cùng bao che khuyết điểm, nhỏ nhen ích kỷ!
Sao có thể chủ động phái người đi bảo vệ đám người Thẩm Bích Dao? Chẳng lẽ tất cả đều vì tông chủ? Cũng không hợp lý! Dương Đỉnh Thiên tìm được tông chủ đã là công lao trời bằng, làm thêm mấy chuyện này cũng chỉ như tô điểm thêm thôi!
'Không đúng!'
Lông mày Tô Tử Nghiên nhíu chặt lại.
Cô ta lặng lẽ lùi lại, âm thầm rời khỏi thung lũng, bám theo phía sau!
Cùng lúc đó, sâu trong cấm địa Côn Luân Tông.
Lại có một ngọn núi rồng y hệt Côn Luân Hư trên Trái Đất, sừng sững giữa không trung. Bổ Thiên đại trận vận chuyển, chín mươi chín long mạch hội tụ tại đây, năng lượng vô tận như suối nguồn ùn ùn tràn đến!
Một thanh niên đang ngồi khoanh chân!
Giữa ấn đường hắn cũng có một con mắt dọc Hỗn Độn!
Sau lưng lại quanh quẩn hình xăm một con huyết long!
Mỗi tấc da thịt đều như được bao phủ bởi những chiếc vảy rồng màu máu!
Càng khiến người ta kinh hãi hơn là, quanh thân hắn, năng lượng Hỗn Độn dâng trào, vậy mà lại là một Hỗn Độn Thể!
Bên tay hắn, một thanh bảo kiếm cổ giống hệt Càn Khôn Trấn Ngục Kiếm đang lơ lửng, bên trong tỏa ra huyết quang ngập trời!
Tựa như có một hư ảnh huyết long ẩn núp trong thân kiếm!
Điều khiến người ta chấn động hơn nữa là gương mặt thanh niên kia, lại giống Diệp Bắc Minh như đúc!
"Hắn ... quả nhiên chưa chết, đã trở về rồi?"
Nghe được bẩm báo trong phù truyền âm của Dương Đỉnh Thiên!
Ánh mắt thanh niên hơi nheo lại, vẻ mặt có chút ngưng trọng: "Không đúng! Căn bản là không có 'ngươi', ta chính là 'ngươi', ngươi vốn không nên tồn tại!"
"Ngàn năm qua, ta đã học hết tất cả thần thông của ngươi!"
"Cố gắng giữ cho mình giống hệt ngươi, sát phạt quyết đoán, khát máu giết chóc!"