"Tham kiến Diệp Võ Tổ!"
Đám người mà Dương Đỉnh Thiên dẫn tới cũng lần lượt quỳ rạp xuống.
Dương Phàm choáng váng, môi run bần bật, giọng lắp bắp hét lên: "Cha .. cha ... cha nói cái gì vậy? Tên tạp chủng này ... là Diệp Võ Tổ? Làm sao có thể chứ!"
"Diệp Võ Tổ đã chết từ lâu rồi, chết hơn một nghìn năm rồi, hắn chỉ là một tên tạp ... ”
Loi con chua dứt, Dương Đỉnh Thiên đã trực tiếp ra tay!
Một cái tát cách không vung ra, Dương Phàm vốn hai chân đã nổ tung, lập tức bị đánh bay ngược ra ngoài!
Trên mặt đất kéo lê một vệt máu dài hơn một trăm mét mới dừng lại!
Mọi người đều chết lặng!
Ra tay tàn độc với cả con trai ruột của mình như thế!
Chang lẽ người trước mắt thực sự là Diệp Võ Tổ?
Diệp Bắc Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ, như đang sững sờ, không biết bao lâu sau mới lẩm bẩm: "Diệp Võ Tổ ... sao ta chẳng nhớ gì hết vậy?"
"Võ Tổ, người ... không nhớ gì nữa ư?" Dương Đỉnh Thiên hỏi thăm dò.
Diệp Bắc Minh gật đầu: "Không nhớ gì cả!"
Trong đáy mắt Dương Đỉnh Thiên chợt lóe lên một tia mừng rỡ.
Lão lập tức cười lớn: "Ha ha ha! Diệp Võ Tổ, bây giờ người hãy theo chúng tôi về Côn Luân Tông đi!"
"Các sư tỷ, đại ca của người đều ở Côn Luân Tông, chỉ cần người quay về, nói không chừng có thể lấy lại ký ức!"
Nghe đến đây, Tô Tử Nghiên lập tức cảm thấy Dương Đỉnh Thiên có gì đó không đúng!
Các sư tỷ, đại ca của Diệp Võ Tổ, sau khi Côn Luân Tông thành lập không lâu, đã lần lượt rời tông môn, những người cấp cao đã tuyên bố ra bên ngoài rằng bọn họ ra ngoài lịch luyện, hoặc đi tìm tung tích Diệp Võ Tổ.
Vậy mà bây giờ Dương Đỉnh Thiên lại nói, bọn họ vẫn còn ở trong Côn Luân Tông?
'Lẽ nào là để ổn định Diệp Võ Tổ, lừa hắn về tông môn rồi tính sau?' Tô Tử Nghiên thầm nghĩ.
Nghe mấy chữ "sư tỷ", "đại ca", trong lòng Diệp Bắc Minh khẽ rung động!
Như vừa chạm phải chút ký ức nào đó, những người này dường như đều là những người vô cùng quan trọng trong cuộc đời hắn!
"Được, ta đi với ngươi một chuyến."
Hắn gật đầu đồng ý.
Dương Đỉnh Thiên vô cùng kích động, lập tức lấy ra một tấm phù truyền âm, bẩm báo chuyện ở đây về tông môn!
Sau đó lại xách Dương Phàm như xách một con chó chết, kéo đến trước mặt Diệp Bắc Minh, đích thân nhận lỗi cầu xin: "Diệp ... Diệp ... Diệp Diệp Võ Tổ ... là tôi sai, xin lỗi, tôi không biết là người!"
Cộp! Cộp! Cộp!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!