Hắc Ma Khuyển hung danh lừng lẫy, một con trưởng thành cũng ngang với tu võ giả cảnh giới Thiên Mệnh!
Hơn trăm con Hắc Ma Khuyển, cho dù là Tiêu Cảnh ở cảnh giới Trục Nhật cũng chưa chắc chống đỡ nổi!
"Bích Dao, muội đừng sợ!"
Sắc mặt Tiêu Cảnh trở nên ngưng trọng. "Có ta ở đây, đám Hắc Ma Khuyển này không chạm được vào muội đâu!"
Thẩm Bích Dao im lặng. Ơ bên cạnh, giọng Hoàn Nhi run rẩy: "Tiêu ... Tiêu công tử ... trông cậy cả vào ngài ... chúng tôi ... không muốn chết đâu ... "
"Chúng tới rồi!"
Lão Vương tuyệt vọng hét lớn.
Hơn trăm con Hắc Ma Khuyển xông lên, chỉ trong chớp mắt đã có bảy tám người bị cắn gãy cổ!
Ngay cả con bạch long mã của Tiêu Cảnh cũng bị cắn đứt cổ, xé xác mà chết. Ăn sạch bảy tám người cùng con bạch long mã xong, bầy Hắc Ma Khuyển tiếp tục lao tới!
"Chết đi cho ta!"
Tiêu Cảnh hất tay, rút từ nhẫn trữ vật ra một thanh bảo kiếm.
Một kiếm chém xuống!
Cốp! Lưỡi kiếm kẹt sâu trong hộp sọ Hắc Ma Khuyển. Hắn ta vừa định rút kiếm ra!
Lại có một con khác lao bổ lên, ngoạm phập vào cánh tay hắn ta. Cơn đau thấu xương ập tới!
"Á! Cút! Cút ra cho ta ...! "
Hoảng loạn gào thét, một miếng ngọc bội trên người Tiêu Cảnh vỡ nát, bùng phát ra một đạo huyết quang, hất văng mấy con Hắc Ma Khuyển xung quanh. Hắn ta kinh hãi lăn lộn bò lùi lại, thậm chí thụp hẳn sau lưng Thẩm Bích Dao và Hoàn Nhi
"Tiêu công tử ... ngài ... "
Hoàn Nhi sững sờ.
Tiêu Cảnh chẳng phải cảnh giới Trục Nhật sơ kỳ ư? Sao lại không địch nổi mấy con Hắc Ma Khuyển?
Thẩm Bích Dao cũng cau mày.
"Khụ khụ ... Bích Dao, ta bị thương rồi ... răng của Hắc Ma Khuyển có độc!" Tiêu Cảnh mặt cắt không còn giọt máu, vội bốc mấy viên đan dược liên tiếp nuốt xuống.
Thủ hạ của lão Vương và đám người Tiêu Cảnh mang theo vẫn điên cuồng chống trả Hắc Ma Khuyển.
Nhưng người thì càng lúc càng ít, còn Hắc Ma Khuyển mới chỉ bị giết chừng bảy tám con, hầu như chẳng sứt mẻ gì!
"Tiêu công tử, mau giúp đỡ đi! Chúng tôi trụ không nổi nữa rồi!"
Lão Vương gầm lên.
Cả người ông ta be bét máu: đùi, bụng, cánh tay, đâu đâu cũng là thương tích!
Tiêu Cảnh lại tiếc mạng sống: "Lão Vương, ta bị thương rồi! Ta phải trị thương đã, đợi một lát!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!