Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

"Không được!"

Thẩm Bích Dao nghiêm mặt, kiên quyết lắc đầu: "Người ta đang hôn mê bất tỉnh, nói không chừng còn bị thương!

"Chúng ta sao có thể thừa lúc người ta gặp nạn như thế? Huống hồ, ngươi vẫn là gái tân, sao làm chuyện đó được?"

"Ơ ... được rồi."

Hoàn Nhi hơi thất vọng.

Thẩm Bích Dao đưa tay đặt lên cổ tay người thanh niên.

Mạch rất vững, chẳng có vấn đề gì. Khí huyết còn cuồn cuộn như trâu mộng nữa là. Một người như vậy sao lại hôn mê bất tỉnh?

"Lẽ nào thần hồn có vấn đề?"

Bích Dao khẽ nhíu mày, nhìn về giữa hai lông mày của Diệp Bắc Minh.

Liền may ngay, thanh niên vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Mai đen hoang hôn ngày thứ năm, khi đoàn xe dựng trại ngoài một sơn cốc!

"Hí! Hí ... hự!"

Một con bạch long mã phi như bay đến, sau lưng là cả đoàn hộ vệ. "Bích Dao, ta phụng lệnh Thẩm thúc tới đón muội! Mấy ngày nay muội vất vả rồi!"

Lão Vương thấy người đến thì mừng ra mặt.

"Tiêu công tử, ngài tới rồi! Tốt quá! Vậy sau này chúng ta cũng thở phào được rôi!"

Người đến chính là Tiêu Cảnh.

Hắn cao chừng mét tám lăm, mặc cẩm y, cưỡi bạch long mã mang huyết mạch chân long.

Tiêu Cảnh năm nay mới bốn trăm tuổi, đã là cao thủ cảnh giới Trục Nhật sơ kỳ, tính trong nhân tộc sau đại nạn diệt thế, cũng là hàng thiên tài đỉnh cấp!

Cha của Thẩm Bích Dao là Thẩm Trọng Tiêu cũng có ý muốn tác hợp hai người

Lần này Bích Dao từ tông môn trở về, còn đặc biệt để Tiêu Cảnh tới đón.

"Tiêu đại ca!"

Thẩm Bích Dao và Hoàn Nhi chui ra khỏi xe ngựa. "Thật ra không cần phải phiền huynh, cùng lắm hai ngày nữa ta cũng về tới thành Thanh Vân rồi."

Tiêu Cảnh nhảy xuống ngựa, sải bước tới: "Bích Dao, chẳng phải ta nhớ muội sao?"

"Mấy năm không gặp, ta ngày đêm vẫn luôn nghĩ đến muội, hận không thể tự mình đến tông môn, ngày nào cũng ở bên muội!"

Hai người là thanh mai trúc mã,

Lớn lên cùng nhau trong thành Thanh Vân.

Nhưng với Tiêu Cảnh, Thẩm Bích Dao chẳng có mấy rung động.

Cùng nhau lớn lên, căn bản không hề nảy sinh tình cảm nam nữ.

Còn Tiêu Cảnh thì khác. Hắn ta từ bé đã mong cưới được Bích Dao làm vợ, nhiều lần tỏ tình đều bị cô thẳng thừng từ chối, vậy mà hắn vẫn đeo bám, tin rằng sẽ có ngày làm Thẩm Bích Dao cảm động.

"Đây là điểm tâm ta mang từ thành Thanh Vân tới, là của Tĩnh Di Hiên đấy."

"Vị muội thích nhất!" Tiêu Cảnh cười.

Hắn ta lấy từ nhẫn trữ vật ra một hộp bánh ngọt!

Rồi bày bàn ghế ngay cạnh đống lửa.

Thẩm Bích Dao thở dài: "Tiêu đại ca, thật sự không cần phải vậy!"

"Bích Dao, muội hiểu lầm rồi!"

Tiêu Cảnh cười tươi: "Đây là điều ta nên làm thôi, không có ý gì khác cả!"

"Vậy thì được ... "

Thẩm Bích Dao gật đầu.

Đột nhiên.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!