"Gàoooo!"
Từ cổ kiếm phát ra một tiếng rồng gầm.
Hình rồng nổi trên thân kiếm như khẽ chuyển mình.
"Y?'
Thẩm Bích Dao kinh ngạc, đặt tay lên chuôi kiếm trong tay thanh niên, từng ngón từng ngón gỡ ra.
Giây kế tiếp, cô nắm lấy chuôi kiếm, và thật sự nhấc được nó lên.
Nhẹ như chẳng hề có trọng lượng.
"Còn có chuyện như vậy? Thần kỳ quá!" Lão Vương kinh ngạc.
"Lão Vương, bảo người khiêng hắn về."
"Rõ!"
Lão Vương dẫn người khiêng thanh niên về đoàn xe, rồi lấy một bộ y phục thay cho hắn.
"Bích Dao tieu thu, để han ở chiếc xe sau đi! Đợi vao thanh Thanh Vân rồi tìm đại phu xem bệnh." Lão Vương đề nghị.
Thẩm Bích Dao suy nghĩ vài giây: "Không cần, đưa hắn vào xe của ta."
"Hả?"
Lão Vương tỏ vẻ lo lắng: "Tiểu thư, thân phận tên này ta còn chưa rõ!"
"Ngộ nhỡ hắn là kẻ xấu thì sao? Hơn nữa thân phận của cô ... "
"Không sao."
Thẩm Bích Dao lắc đầu: "Ta cũng biết y thuật, có thể xem cho hắn."
"Từ đây đến thành Thanh Vân còn mấy ngày đường, biết đâu ta cứu được hắn."
Thấy cô đã quyết, lão Vương cũng không kiên trì nữa, bèn sai người khiêng thanh niên vào xe của Thẩm Bích Dao, đặt vào xe.
Đoàn xe tiếp tục lên đường. Hoàn Nhi bưng một chậu nước tới, lau sạch khuôn mặt chàng trai, lập tức choáng ngợp: "Oa! Tiểu thư, hắn đẹp trai quá! Còn đẹp hơn cả Tiêu Cảnh công tử nữa!"
"Hơn nữa bụng han đều là cơ, cơ bụng phải gọi là nhiều ơi là nhiều!"
"Với lại lúc nãy tôi còn thấy ... cái đó của hắn cũng to lắm!"
Những lời này vừa dứt.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!