Lão Vương có chút kinh ngạc, bước lên kiểm tra kỹ lại.
Phát hiện thanh niên trong đống đá quả nhiên không chút phản ứng.
Mắt nhắm nghiền, tay vẫn nắm chặt thanh cổ kiếm.
"Kiếm? Hắn đã hôn mê rồi mà còn nắm chặt như vậy, lẽ nào thanh kiếm này là bảo bối?"
Lão Vương có chút nghi hoặc: "Nhìn thì bình thường, ngoài hình thức hơi cổ, chẳng có gì đặc biệt!"
Nói rồi, lão đưa tay định bẻ từng ngón tay thanh niên để gỡ thanh kiếm ra, nhưng bất luận thế nào cũng không bẻ nổi.
Không gỡ được, lão thử trực tiếp nhấc kiếm lên, và kinh hãi phát hiện ra, với thực lực cảnh giới Thiên Mệnh của mình!
Lão lại không thể nhấc nổi thanh kiếm này!
Đừng nói nhấc lên, nhúc nhích một ly cũng không làm được!
"Lão Vương, sao vậy? Thanh kiếm này nặng lắm à?"
Thẩm Bích Dao thấy mặt lão Vương đỏ bừng, mồ hôi túa ra, còn thanh kiếm trong tay chàng trai thì bất động, bèn hỏi.
Lão Vương có chút ngượng ngùng: "Khụ khụ ... Thanh kiếm này rất nặng!"
"Nặng ngoài dự liệu, ta căn bản không tài nào nhấc nổi."
"Tên này dù hôn mê vẫn ghì chặt thanh kiếm này, chắc chắn là bảo kiếm rồi!" Hoàn Nhi nói, mắt lại không nhịn được trượt xuống dưới, tim đập thình thịch.
Quá khoa trương rồi!
Lão Vương lấy ra một tấm áo choàng, phủ lên nửa người dưới của thanh niên, lắc đầu: "Bích Dao tiểu thư, nếu cô không sao thì chúng ta đi thôi!"
Dù thanh kiếm là bảo vật, lão cũng không có phúc hưởng.
Giu an toan cho Tham Bích Dao moi la quan trọng.
Hoàn Nhi có chut thất vọng, nhìn thêm chút thì có sao đâu?
"Chúng ta đi rồi, hắn thì sao? Hắn sẽ bị dã thú xé xác mất!" Thẩm Bích Dao lắc đầu: "Nhân tộc vốn đã gặp đại nạn, càng không thể thấy chết không cứu!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!