"Ha ha ha ha! Thôn Thiên Mãng, ngươi làm sao thế? Sao lại nổi điên như vậy!"
Một tràng cười rung đất trời vang lên!
Một con Khủng Viên lông đỏ, cao hàng vạn mét, giẫm lên dãy núi đi tới: "Ha ha ha ha! Ngươi còn bị thương nữa, bụng thủng một lỗ kìa!"
"Đồ ngu này, còn xưng Vu Yêu Vương nữa! Lại bị đám côn trùng loài người làm bị thương!"
Tận đỉnh bầu trời, từng tiếng cười nhạo vang rền như sấm!
Trong mắt bọn Vu Yêu Vương ấy, loài người chẳng khác gì đám bọ bò dưới
đất!
Gào !!!
Thôn Thiên Mãng phát ra tiếng rồng gầm, thổi tan sạch mây trên đỉnh đầu!
Giữa một biển mây sấm hỗn độn, lộ ra một con Côn Bằng chín đầu khổng lồ!
"Côn Bằng, ngươi nhìn thấy chưa?"
"Đương nhiên, hắn lao về hướng vùng đất Bổ Thiên!" Côn Bằng cười khẩy: "Thôn Thiên Mãng, ngươi ngu quá, để một con côn trùng loài người đùa giỡn đến mức đó!”
"Ngươi im miệng! Gào !!! "
Thôn Thiên Mãng gào thét!
Lửa bùng lên quanh thân, nó tức đến muốn phát điên!
Bị một con côn trùng loài người nuốt vào bụng rồi còn bị chơi đùa như thế, khiến nó mất hết mặt mũi, hận không thể nghiền nát con côn trùng loài người kia ngay lập tức!
"Ha ha ha ha! Côn Bằng, đừng chọc Thôn Thiên Mãng nữa, cười nữa là nó tức chết mất đấy." Một âm thanh mê hoặc đến mức nghe là huyết mạch sôi trào truyền tới.
Thôn Thiên Mãng ngoái đầu, một người phụ nữ gần như trần trụi, thân thể hoàn mỹ vô cùng, đạp hư không bước tới!
"Sơn Quỷ! Ngươi đến góp vui cái gì?" Thôn Thiên Mãng giận dữ.
Sơn Quỷ mỉm cười, vẻ mặt mê hoặc chúng sinh: "Ha ha, ta đến xem trò cười của ngươi!"
"Ha ha ha ha!"
Những Vu Yêu Vương khác cười ầm lên!
"Không được cười !!! "
Thôn Thiên Mãng giận đến nổ tung: "Giúp ta truy tìm tung tích của hắn, ta cho các ngươi trái tim Vu Yêu!"
Lời nói vừa dứt, các Vu Yêu Vương lập tức phấn khích: "Mau đuổi theo! Đừng để con côn trùng loài người đó vào vùng đất Bổ Thiên!"
Nửa ngày sau, ở bên ngoài cách đó mười vạn dặm, Diệp Bắc Minh cuối cùng cũng dừng lại.
Hắn giới thiệu qua về Nhan Như Ngọc với ba người, lập tức hỏi: "Thương Lan với Yên Chi, Yên Như đâu rồi?"
Suot doc đưong han đa do tim, van khong phat hien ra khi tức của ba người!
Kim Chân Chân tức đỏ mặt: "Chồng, bọn họ thật quá đáng!"
"Thương Lan đó nguyền rủa anh sẽ chết, kéo Yên Chi với Yên Như đi luôn rồi!"
Diệp Bắc Minh khẽ nhíu mày.
Hắn chẳng mấy bận tâm sống chết của Thương Lan.
Nhưng than thể Hạ Nhược Tuyet vẫn bị Thương Lan khống chế!
Đột nhiên.
"Tìm thấy rồi, con côn trùng loài người đó ở đây!"
Từ trên cao truyền xuống một giọng nói như lôi đình vang rền!
Mây trời tan rã, lộ ra một con Côn Bằng khổng lồ, nó há miệng phun ra một ngọn núi vàng, ném thẳng xuống Diệp Bắc Minh!
"Tiểu Tháp, thu!"
Diệp Bắc Minh hét lên.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục thu mấy cô gái vào không gian trong tháp. Bùm! một tiếng thật lớn, ngọn núi vàng vừa khéo giáng xuống vị trí Diệp Bắc Minh đang đứng!
Mặt đất lõm sâu, bụi mù cuộn lên trời!
"Thôn Thiên Mãng, con côn trùng loài người đã chết, trái tim Vu Yêu của ngươi là của ta!" Côn Bằng cười lớn.
Ngay sau đó.
Choang! Một tiếng vang trời, ngọn núi vàng Côn Bằng ném xuống bị người ta hất văng bằng một cú đấm!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!