"Thần hồn của cô ta chuyển thế rồi trở thành Hạ Nhược Tuyết. Ngươi nói ta chiếm cơ thể cô ta, chi bằng nói ta lấy lại thứ vốn thuộc về mình!"
Diệp Bắc Minh sầm mặt: "Vậy Hạ Nhược Tuyết mà ta quen, thần hồn của cô ấy đâu?"
"Yên tâm, cô ta đang ngủ!"
Thương Lan nhàn nhạt nói.
Nghe thấy thần hồn Hạ Nhược Tuyết vấn an toàn, Diệp Bắc Minh mới thở phào.
Dù là chuyển thế hay phan thân, Hạ Nhược Tuyết vẫn là Hạ Nhược Tuyết, không ai thay thế được.
"Ngươi đến đây vì mục đích gì?" Diệp Bắc Minh hỏi tiếp.
Thương Lan nhìn ra xa: "Tìm một thứ!"
"Thứ gì?" Diệp Bắc Minh cau mày.
"Ngươi không cần biết."
Thương Lan lắc đầu, nhìn chằm chẳm vào Diệp Bắc Minh: "Ngươi phải giúp
ta!'
"Ha ha, dựa vào cái gì?" Diệp Bắc Minh lạnh giọng cười.
Thương Lan nửa cười nửa không nhìn hắn: "Chỉ cần ta tìm được thứ mình muốn, ta sẽ đoạn tuyệt hoan toàn mọi rang buộc với Hạ Nhược Tuyết!"
"Từ đó, cô ta là cô ta, ta là ta!"
"Thứ hai, ta có thể đưa ngươi đến một nơi ngay lập tức, giúp ngươi đúc thành kiếm!"
Cô ta liếc thanh sắt trong tay Diệp Bắc Minh.
"Hiện tại trông nó nghèo nàn quá!"
"Đi đâu để đúc kiếm?" Diệp Bắc Minh hứng thú. Nếu có thể rèn lại thanh sắt thành kiếm, điều kiện của Thương Lan cũng không phải không thể chấp nhận.
"Vùng đất Bổ Thiên!"
Thương Lan bước tới bên cạnh tế đàn, liếc về một hướng rồi đi thẳng: "Theo ta!"
Diệp Bắc Minh ngẫm nghĩ vài giây, vừa định thu hết đá Ngũ Sắc Bổ Thiên trên mặt đất.
Giọng Thương Lan vang lên: "Đừng nhặt, số đá Bổ Thiên này đã mất đi sức mạnh rồi, chẳng khác gì đá thường!"
"Thứ ngươi cần, ở Vùng đất Bổ Thiên có rất nhiều."
Diệp Bắc Minh lại cân nhắc vài giây!
Rồi dẫn mọi người đi theo!
Thương Lan không dám bay!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!