Đột nhiên, phía trước vang lên một tiếng gầm dữ dội!
Lần theo âm thanh, ở tận chân trời là một ngọn núi cao hàng vạn mét!
Trên đỉnh núi có một tế đàn hình tròn y hệt nơi Diệp Bắc Minh rơi xuống trước
đó!
Trên tế đàn đặt một cỗ quan tài ngũ sắc!
Đám người Yên Như, Yên Chi, Kim Chân Chân, Phong Linh đang canh giữ quanh quan tài!
Trên trời có hàng chục con Long Bằng đang lượn vòng!
Quanh tế đàn còn có bảy tám con Khủng Viên gầm rú, điên cuồng đấm thùm thụp vào ngực!
"Đây là cái gì vậy ... chạy mau!"
Còn có hơn chục Đế Tổ rơi xuống xung quanh tế đàn.
Vừa thấy bầy hung thú, họ toan phá vòng vây thì một con Long Bằng lao vụt tới, đớp một cái rồi nuốt chửng!
"Xong rồi, chúng ta xong rồi!"
"Đây là thời không Loạn Cổ, ta không muốn chết ... Phá vòng vây! Phá vòng vây cho ta!"
Một số Đế Tổ mắt đỏ ngầu, liều mạng xông ra!
"Gàooooo!"
Một con Khủng Viên lao tới, ngay cả sự tồn tại cấp Đế Tổ cũng không đỡ nổi một đòn, thân thể nổ tung ngay tại chỗ!
Nội tạng ruột gan văng đầy đất, con Khủng Viên há cái miệng đầy máu ra nuốt chửng!
"Rít ... toàn là quái vật gì vậy!'
Mọi người bị dọa đến run lẩy bẩy.
Mười sáu người cùng phá vòng vây mà chết đến mười một!
Chỉ còn lại năm kẻ cuối cùng!
Bốn người phụ nữ la Yên Như, Yên Chi, Kim Chan Chan, Phong Linh co ro trước quan tài của Hạ Nhược Tuyết, nhận ra bọn hung thú tuy tàn bạo nhưng lại rất kiêng kỵ cỗ quan tài ấy, không dám đến gần!
"Quan tài, chúng sợ cái quan tài đó!"
Một lão già gào lên.
Những Đế Tổ khác cũng nhận ra, liền đổ xô về phía quan tài của Hạ Nhược Tuyết!
Lũ Khủng Viên gầm gừ, không ngừng tấn công!
"Mấy con tiện nhân kia, cút ra!"
Lão già hoàn toàn phát điên!
Tiện tay túm lấy một người ném về phía lũ Khủng Viên!
"Chị!"
Yên Chi hét lên, lao ra như phát điên.
Mắt Yên Như co rút, ngoảnh lại đã thấy con Khủng Viên há to cái miệng đầy máu chực nuốt trọn cô, Yên Chi cũng vượt khỏi phạm vi quanh quan tài, lại bị một con Khủng Viên khác khóa chặt, lao vụt tới toan xé xác!
"Chi Nhi! Quay lại! Mau quay lại gần quan tài!"
Yên Như gào lên như xé tim gan!
"Chị, em không muốn chị chết!" Yên Chi nước mắt giàn giụa, lao tới như kẻ mất trí.
"Đừng mà!"
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng!
Yên Như ngửi thấy mùi máu tanh từ cái miệng của con Khủng Viên ngay sau lưng, cô nhắm mắt lại, khóe mắt rơi ra một giọt lệ!
Khoảnh khắc kế tiếp.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!