Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cả kinh: "Gì cơ? Ý cậu là, nhóm người này khả năng có liên quan với Hoa Hạ thượng cổ?"
Diệp Bắc Minh gật đầu đầy ngưng trọng: "Đúng vậy!"
"Nơi này là Thiên Giới, cách vị diện trái đất quá xa."
"Vậy mà họ lại mặc trang phục rất giống chiến giáp của Hoa Hạ thời thượng cổ, không chừng là có mối liên hệ nào đó!"
Sau khi mấy người họ bị khống chế!
Một người mặc chiến giáp, dáng hình cao gầy, trên đầu còn đeo mặt nạ vàng đi tới!
Nhìn từ dáng người thướt tha, chắc chắn đây là phụ nữ!
Quả nhiên, người này liếc mắt nhìn nhóm Diệp Bắc Minh một cái: "Gần đây thần miếu không yên ổn cho lắm, đây đã là nhóm thứ bảy rồi!"
"Chắc chắn chung có muu đồ gì đo với than miếu, phong an thần lực của họ, dẫn hết đi!"
"Rõ!"
Năm sợi xích vàng trói chặt nhóm Diệp Bắc Minh, phù văn lóe sáng, một luồng lực lượng cường đại ập tới!
Thần lực trong cơ thể mấy người, nhoáng cái biến mất hết!
Mấy trăm hộ vệ áp giải nhóm Diệp Bắc Minh, tiến về phía thần miếu!
Một lúc sau, họ tiến vào làn sương tím dày đặc!
"Tiêu rồi ... chúng ta tiêu rồi ... "
Cầm Mộc run lẩy bẩy, mắt đỏ ngầu gào lên: "Tiện nhân! Tại các ngươi hết! Nếu không vì ngươi, ta sẽ không tới đây!'
"Càng sẽ không bị người của thần miếu bắt được! Ngươi hại chết ta rồi!"
Cầm Mộc như phát điên, chửi Kim Chân Chân như tát nước vào mặt!
Xong lại nhìn Diệp Bắc Minh chẳm chằm: "Ngươi mạnh lắm cơ mà? Cứu người, mau cứu người đi!"
"Trước đây cũng có người bị người của thần miếu bắt được, cuối cùng tất cả đều chết hết!"
"Phong Linh, đồ tiện chủng này! Tại sao ngươi không nói gì đi?"
"Tại sa ngươi phải dẫn chúng tới đây? Ngươi hại chết ta rồi!"
Phong Linh nhíu mày: "Cầm Mộc, ngươi sợ chết vậy sao?"
Kim Chân Chân chán ghét ra mặt!
Diệp Bắc Minh quan sát tình hình xung quanh!
Không ai để ý đến Cầm Mộc cả!
Đội ngũ đi rất nhanh, đến khi trời sáng, nhóm Diệp Bắc Minh đã bị áp giải đến trước một tòa thần miếu cổ xưa.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy thần miếu, Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Quả nhiên là vậy."
'Sao thế?" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền âm.
Diệp Bắc Minh hít sâu một hơi, phong cách kiến trúc của thần miếu cổ xưa phía trước, giống hệt phong cách kiến trúc Hoa Hạ thượng cổ, mang đậm đặc trưng văn hóa 'Vu' của vùng Kinh Sở!
Trước thần miếu là một quảng trường rộng khoảng ngàn mét.
Trên quảng trường có một tế đàn khổng lồ, xung quanh tế đàn là một trăm linh tám ngọn đuốc đang cháy rực!
Dưới mỗi đài đuốc, mấy chục thân ảnh bị trói quỳ dưới đất!
Bọn họ có thân thể con người, nhưng đầu lại là đầu chó!
Sau lưng mỗi người, còn có một đao phủ đứng đó!
"Khuyển Nhân tộc!
Phong Linh cả kinh.
Kim Chân Chân hỏi: "Khuyển Nhân tộc thì sao?"
Phong Linh khẽ giải thích: "Khuyển Nhân tộc cực kỳ hung tàn, ở Đại Hoang, chúng giết người cướp của, không chuyện ác nào không làm!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!