Y như đánh vào thép, tay chân bọn họ gãy rắc rắc, thét lên rồi văng ra tứ phía!
Với độ cứng cơ thể hiện giờ của Diệp Bắc Minh, nếu bọn họ đánh hết sức, tay chân chắc chắn sẽ nổ tung thành sương máu!
Chính vì họ nương tay nên chỉ tự làm mình bị thương không nặng.
"Ý?"
Phong Linh lập tức thấy hứng thú: "Người đàn ông này của cô có vẻ đang giấu tài nhỉ! Thực lực của hắn rất mạnh sao?"
Kim Chân Chân gật đầu: "Cực kỳ mạnh."
"Mạnh cỡ nào? Để ta thử!"
Phong Linh không chịu thua, là công chúa Phong Tộc, một trong mười tám bộ Man Tộc, cô thích nhất là khiêu chiến cường giả.
Cô bước một bước, trong tay hiện ra một cây rìu, bổ thẳng về phía Diệp Bắc Minh.
Diệp Bắc Minh vẫn không nhúc nhích.
"Này! Ngươi đừng đứng im nữa! Cây rìu khai sơn này chém là chết người đấy!"
"Cứ tới đi!"
Diệp Bắc Minh nhàn nhạt cười nói.
'Ngươi coi thường người ta à? Được! Lát có thiệt thòi đừng trách ta không nhắc trước!" Phong Linh hơi tức giận, rìu khai sơn trong tay tăng lực, bổ vào vai Diệp Bắc Minh.
"Công chúa cẩn thận, cơ thể hắn như sắt thép vậy!" Một dũng sĩ ôm cái chân gãy nhắc.
Phong Linh hừ lạnh: "Bổn công chúa không sợ hắn!"
Vừa dứt lời, rìu khai sơn đã nện xuống vai Diệp Bắc Minh, phát ra một tiếng Keng! nặng nề.
Tựa như chém vào thép, cổ tay cô tê dại, bị đẩy lùi ra sau!
"Ngươi!"
Phong Linh giật mình, nhưng không chịu thua.
Lùi mấy bước, mũi chân bật một cái, cả người lại lao vút về phía Diệp Bắc Minh!
Thần lực bùng cháy, sau lưng cô còn hiện lên một biểu tượng hình Phượng Hoàng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!