"Tôi không biết ... " Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp.
Lúc này.
Diệp Bắc Minh đã đứng dưới đoạn tháp!
Ngẩng đầu lên.
Độ cao hơn mười vạn mét, đâm thẳng lên trời luôn!
"Lúc tôi bị chém đứt, đỉnh tháp hướng xuống, đồ vật kia ở trong đỉnh tháp của tôi!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: "Nhóc con, đi lấy đi!"
"Dù sao bổn tháp cũng đã đắp lại thân tháp rồi, thứ đó vô dụng với bổn tháp, nhưng rất hữu dụng với cậu!"
"Rốt cuộc nó là cái gì vậy?" Diệp Bắc Minh tò mò.
"Cậu coi xong là biết mà!"
Diệp Bắc Minh tiến vào bên trong đoạn tháp!
Anh đi thẳng xuống, đến tầng cao nhất!
Thế giới không gian của 108 tầng đã sụp đổ từ lâu, chỉ còn lại một không gian hơn trăm mét vuông!
Chỉ có một rãnh đá được phong bế!
Trừ cái này ra, thì không còn gì khác!
"Ha ha ha! Vẫn còn, tốt quá rồi!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục kích động,
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Một cái rãnh đá? Tiểu Tháp, đây là bảo bối ông nói đó hả?"
"Nhóc con! Đừng có mà được lợi còn làm bộ, đợi lát nữa cậu sẽ quỳ xuống cảm ơn bổn tháp đấy!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cực kỳ đắc ý.
"Ö? Tôi không tin."
Diệp Bắc Minh lắc đầu trêu.
"Hừ!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục hừ lạnh một tiếng: "Cái rãnh đá này được làm từ hậu thổ kết hợp với trọng thủy, là vật chứa vô cùng kín!"
"Thứ bên trong còn mạnh hơn dị hỏa và Ngũ muội chân hỏa của cậu!"
"Chẳng lẽ nó cũng là một loại hỏa diễm?" Diệp Bắc Minh đoán ra ngay.
"Chính xác!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục khẳng định luôn: "Trọng Hỏa!"
Đồng tử Diệp Bắc Minh khẽ co lại: "Trọng Hỏa?"
Sự khủng bố của hậu thổ và trọng thủy, anh đã được chứng kiến rồi.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: "Dung hợp ba loại dị hỏa, mới sinh ra được Tam Muội Chân Hỏa!"
"Ngũ Vị Chân Hỏa cũng theo nguyên lý đó!"
"Còn Trọng Hỏa! Chính là cội nguồn của mọi ngọn lửa: dị hỏa, tinh hỏa, thần hỏa, lãnh hỏa, yêu hỏa ...! "
"Nói cách khác, Trọng Hỏa chỉ cần bắn ra một tia lửa thôi, uy lực đã sánh ngang Dị Hỏa rồi!"