Tôi vừa nhắc đến Trần Danh, Bào Văn liền tức giận nói, trong lòng tôi thầm vui sướng nhưng bên ngoài thì giả vờ ra vẻ hoang mang, nhíu mày hỏi cô ta có khi nào hắn lại làm chuyện ngu xuẩn gì bất lợi cho tổ chức không?
Bào Văn không nói gì, nhưng liếc tôi một cái rồi hỏi: "Anh có cảm nhận được hai ngày nay luôn có người theo dõi anh không?"
Tôi lắc đầu hỏi: "Sao thế? Em vẫn có cảm giác đó sao?"
Bào Văn gật đầu, nói: "Nói ra cũng kỳ, rõ ràng em có thể cảm nhận được bị theo dõi, nhưng người của em sống chết cũng không thể điều tra ra được là ai đang theo dõi em, nhưng em rất chắc chắn là có, không chỉ như vậy, trong điện thoại của Tô Nhược Thủy còn có một đoạn ghi âm, là đoạn nói chuyện giữa hai chúng ta, cô ta thông qua đoạn nói chuyện nên đã biết được Trần Danh tiếp cận cô ta là có mục đích, kết quả là hết sức giận dữ, Trần Danh không những không ăn được thịt mà còn bị mắc răng nữa".
Trong lòng tôi vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ sao Bào Văn có thể biết Tô Nhược Thủy thông qua đoạn ghi âm mà biết được mục đích của Trần Danh giả, nhưng nhanh chóng hiểu ra, có đến tám phần là sau khi Tô Nhược Thủy rời khỏi nhà hàng đồ âu, tức quá nên đã nói với người quản lý kia, áp chế lại tâm tư trong lòng, tôi nhíu mày hỏi: "Hai chúng ta nói chuyện sao có thể bị ghi âm lại chứ? Chúng ta thảo luận vấn đề này trong phòng mà, lẽ nào trong phòng có thiết bị nghe lén sao?"
Vừa nói xong, tôi và Bào Văn nhìn nhau, bắt đầu kiểm tra khắp phòng, nhưng thần sắc của Bào Văn khá là thiếu tự tin, tôi đoán cô ta vừa muốn tìm vừa không muốn tìm, bởi vì dưới giường của tôi có thể cũng có thiết bị nghe lén do cô ta lắp đặt. Tôi giả vờ như không phát hiện ra sự bất thường của cô ta, tỉ mỉ lật tìm, cuối cùng cũng phát hiện ta một máy nghe lén dưới giường, nói: "Vợ, anh tìm thấy rồi, thiết bị nghe lén ở đây, mẹ kiếp, không biết là kẻ nào mà lại dám đặt máy nghe lén trong phòng chúng ta, thế mà anh lại không phát hiện ra".
Advertisement
Bào Văn nhíu mày nói: "Không thể chủ quan, ngộ nhỡ vẫn còn cái khác thì sao?"
Cô ta vừa nói câu này tôi liền biết cô ta đã định đổ chiếc máy nghe lén này lên đầu người khác, nói: "Vậy để anh tiếp tục tìm xem".
Cuối cùng, tôi tìm được trong tủ rượu thêm một chiếc máy nghe lén do tôi đặt vào đó, trên mặt Bào Văn đầy sự phẫn nộ và tức giận, tôi cũng tức giận nói: "Kỳ lạ, rốt cuộc là kẻ nào đã đặt hai chiếc máy nghe lén này trong phòng chứ? Hơn nữa, là đặt vào lúc nào? Chuyện mấy ngày nay chúng ta làm, chúng ta nói đều đã bị nghe lén hết rồi sao? Bao gồm cả chuyện trên giường..."
Nói đến đây tôi phẫn nộ đá chân vào bàn, nghiến răng nói: "Anh nhất định sẽ điều tra ra kẻ đứng sau chuyện này! Hai thiết bị nghe lén này có lẽ đều được kết nối với điện thoại, anh sẽ tìm người liên kết xem là số điện thoại của ai, là có thể biết được kẻ nào đang nghe trộm chúng ta".
Advertisement
Vừa nghe vậy, mặt Bào Văn biến sắc, vội vàng cầm lấy chiếc máy nghe lén trong tay tôi nói: "Để về em kiểm tra, gần đây chắc chắn anh sẽ bị nhóm Tô Quảng Hạ để mắt đến, vẫn nên cẩn thận thì hơn, chuyện này cứ để em xử lý là được".
Tôi giả vờ rất tin cô ta nói: "Cũng được, sau khi em về mọi chuyện đều phải cẩn thận nhé".
"Vâng, anh cũng chú ý xung quanh, bây giờ em nghi ngờ có thế lực thứ ba đang nhúng tay vào Đông Bắc, hơn nữa còn là kẻ địch của chúng ta, không những vậy đối phương còn biết quan hệ giữa anh và em, đối với chúng ta cực kỳ bất lợi, em thậm chí còn nghi ngờ, thế lực này rất có thể là của Tô Quảng Hạ, cũng có thể là bên trên, nếu như thật sự là như vậy thì đối phương có thể đã biết thân phận của anh rồi, nhưng bọn họ vẫn chưa hành động, rất có khả năng là vì muốn thông qua anh để kéo con nhộng ra khỏi kén, đào ra thế lực của chúng ta". Bào Văn xoa cằm, sắc mặt nghiêm trọng nói.
Tôi im lặng thở phào một hơi, tôi không sợ cô ta nghi ngờ tôi bị bại lộ, chỉ sợ cô ta sẽ nghi ngờ đến sự tồn tại của mấy người Lục Hiểu Phong.
Tôi giả vờ lo âu nói: "Nếu thật sự như vậy thì anh đúng là phải cẩn thận rồi, con người Tô Quảng Hạ thận trọng, không chừng chuyện chiếc đồng hồ lần trước đã bị anh ta phát hiện ra nghi vấn gì rồi, chỉ là nếu như anh đã bị bại lộ thì anh nên làm thế nào đây?"
Bào Văn luôn quan sát tôi trong lúc tôi nói, đoán chừng đang muốn xem xem liệu tôi có phải đang diễn kịch hay không, đợi tôi nói xong, cô ta lo lắng nói: "Em cũng không biết, chỉ có thể nhanh chóng trở về bàn bạc với bố nuôi thôi".
Tôi nghiêm trọng gật đầu, vuốt ve khuôn mặt của Bào Văn với dáng vẻ không nỡ, dịu dàng nói: "Vốn là vẫn mong em sẽ giúp anh, bây giờ lại phải chia ly với em, sau khi trở về em nhớ phải chăm sóc tốt cho mình, mọi chuyện đều phải đặt an nguy của bản thân lên đầu, có ấm ức gì thì cứ gọi điện cho anh, cho dù có xảy ra chuyện gì đều đã có anh".
Bào Văn nghe vậy, khóe miệng khẽ nở một nụ cười dịu dàng, ngả đầu vào ngực tôi, ôm lấy tôi, hai tay nhẹ nhàng nhéo lưng tôi nói: "Những chuyện khác em không lo, điều em lo nhất là gần đây em cho anh ăn no như vậy, giờ em lại đột nhiên đi mất, ngộ nhỡ anh không khống chế được mà đến tìm Tiểu Thúy ở Tửu Trì Nhục Lâm thì sao?"
Tôi mua một bộ trang sức nghe nói là quý giá nhất của cửa hàng này, mặc dù giá cả có hơi mắc, nhưng thiết kế lộng lẫy, trong lòng tôi biết đó không phải là thứ Tống Giai Âm thích, biết bản thân mua đồ quá miễn cưỡng, trong lòng ít nhiều cũng có áy náy, áy náy với Tống Giai Âm, và áy náy với cả Tô Nhược Thủy, giống như có một ngọn núi lớn đang đè ép tôi đến mức không thở được.
Cứ như vậy, trong lòng tôi đầy tâm sự cùng Tô Nhược Thủy đến Lan Đình Tự, đây là một quán trà có phong cách vô cùng cổ điển, sau khi chúng tôi đi vào, một nhân viên phục vụ dẫn chúng tôi đến một phòng riêng, từ khí chất và ánh mắt của nhân viên phục vụ có thể thấy anh ta có đến tám phần là người của chúng tôi. Lẽ nào, Lan Đình Tự là cứ điểm mới của bên trên tại Đông Bắc sao?
Tôi quan sát xung quanh một lượt, phát hiện mọi thứ trong này rất mới, nhớ lại lúc vừa mới bước vào, bên ngoài vẫn còn mấy lẵng hoa, suy đoán này của tôi lại chắc chắn thêm vài phần.
Bên trên có cứ điểm ở Đông Bắc, điều này đối với tôi mà nói không phải là một chuyện tốt, dù sao sẽ tăng thêm nguy cơ bại lộ thế lực của phía mấy người Lục Hiểu Phong.
Đang suy nghĩ lung tung thì Tô Nhược Thủy đã mở cửa phòng rồi, sau đó vui vẻ ôm chầm lấy Tô Quảng Hạ, ngọt ngào gọi một tiếng "anh", còn tôi, lúc nhìn thấy còn hai người khác đang ngồi trong phòng, lập tức sững sờ đứng ngẩn ra ở đó, đầu óc như nổ tung vậy.