Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

"Bạch Cung phụng, Thích Cung phụng, các ngươi dẫn theo cánh quân bên phải chặn kẻ địch bên phải; Cừu lão, Tuyết tỷ, cách ngươi dẫn đội quân bên trái, chặn đánh kẻ địch bên trái. Lệ lão, ngươi dẫn những cao thủ Hóa Hư còn lại, mở một con đường ở giữa cho chúng ta. Những đệ tử còn lại, đi theo quân Phi Hổ giết thẳng ra ngoài, mục tiêu là Trân Bảo Các, cắt đứt sự chi viện từ hậu phương!"  

             Một khi mọi người xuất hiện ở đây, Trác Uyên chưa mở miệng, Lạc Minh Viễn nắm quyền chỉ huy đúng như những gì đã bàn bạc trước, giống như một vị nguyên soái thực thụ, sắp xếp đội hình, chỉ huy dứt khoát!  

             Trong chốc lát, mọi người hét lớn, tất cả đều nghe theo mệnh lệnh. Trước khi những cung phụng trưởng lão của Huyền Thiên Tông này kịp phản ứng lại về chuyện đã xảy ra, một luồng khí thế mạnh mẽ lao đến trước mặt, đám người Ma Sách Tông đã giết đến nơi.  

             Không còn cách nào khác, bọn họ vội vàng đánh trả.  

             Nhưng, trước đó Lạc Minh Viễn đã bố trí trước đội hình quân đội cho Ma Sách Tông; phía Huyền Thiên Tông thì lại bị cảnh tượng trước mặt làm giật mình, bị đánh bất ngờ không kịp trở tay, luống cuống tay chân.  

             Tạm thời, đã phân chia cao thấp.  

             Nếu như là đánh một mình, sự chỉ huy của tướng soái không quá quan trọng, nhưng nếu nói về đánh đoàn đội, có sự chỉ huy của một vị tướng tài tình tinh thông mưu lược, lập tức có thể nắm được quyền chủ động trên chiến trường!  

             Chỉ trong chớp mắt, tình hình trên chiến trường diễn ra giống như những gì  hai người Trác Uyên và Lạc Minh Viễn thảo luận với nhau trước đây, đã giành được vị thế có lợi.  

             Tình thế ban đầu khi bọn họ xuất hiện là đang bị mấy trăm vị cung phụng của đối phương bao vây, nhưng lúc này, chớp mắt cánh trái và cánh phải đã thông, mấy người Lệ lão cũng đã mở ra một con đường sáng sủa ở giữa. Lạc Minh Viễn dẫn quân Phi Hổ cùng đám đông gồm các đệ tử Ma Sách Tông với tu vi Thần Chiếu cảng và Thiên Huyền cảnh, xông thẳng ra ngoài, không can thiệp vào trận chiến của các cao thủ Hóa Hư, để tránh trở thành bia đỡ đạn.  

             Mục tiêu của bọn họ, là đối phó với các đệ tử của Thiên Huyền Tông, giết người phóng hỏa, chiếm giữ kho báu, nắm giữ các loại linh binh, linh giáp, đan dược trong tay, cắt đứt sự vận chuyện ở hậu phương của bọn họ.  

             Tuy rằng địa điểm hậu phương cách đây không xa, nhưng như vậy, cũng có thể quấy nhiễu tâm trí của những cao thủ Hóa Hư này, hiển nhiên bọn họ không thể đứng lên chiến đấu một cách thuận buồm xuôi gió.  

             Trác Uyên không nhịn được sờ nhẹ cái mũi của bản thân, gật đầu: "Tiểu tử Minh Viễn này, thực sự càng ngày càng nổi bật, đến cả việc chỉ huy cao thủ Hóa Hư cũng không khiếp đảm, quả là tác phong năm đó của lão tử!"  

             "Ở đây có .... người Lạc gia?" Nhìn thấy một số gương mặt quen thuộc trong số đó, Sở Khuynh Thành bất giác ngạc nhiên.  

             Gật đầu cười nhẹ nhàng, Trác Uyên nhếch mày với nàng: "Đúng vậy, bọn họ vừa nghe đến chuyện phu nhân của Trác đại quản gia bị người bắt, đã điều động toàn bộ nhân lực đến trợ giúp ta, ha ha ha... Thế nào, mặc dù ta đã rời khỏi vị trí đại quản gia của Lạc gia lâu rồi, nhưng tình nghĩa thì vẫn còn!"  

             Đôi mắt xinh đẹp lườm hắn một cách quyến rũ, Sở Khuynh Thành bất đắc dĩ nở nụ cười, lắc đầu.  

             "Thế những người Ma Sách Tông này là sao? Chẳng lẽ Tông chủ của các ngươi sẽ vì ngươi, mà giao toàn bộ thế lực trong tông môn cho ngươi?" Lúc này, khuôn mặt của Hàn Thiên Ảnh cũng nhìn Trác Uyên với khuôn mặt ngạc nhiên, không thể tin được mà nói.  

             Nàng lớn lên trong tông môn từ nhỏ, biết đại chiến tông môn không phải là sự kiện bình thường. Nhưng mà vì sao Tông chủ Ma Sách Tông lại ra sức hỗ trợ và duy trì Trác Uyên cướp lại lão bà của hắn, lại khiến nàng có phần khó mà hiểu thông.  

             Lẽ nào trong lòng Tông chủ này, địa vị của Trác Uyên, còn quan trọng hơn cả tương lai của tông môn?  

             Trong lòng bất giác bị nghẹn, Trác Uyên và Khuê Lang nhìn nhau, lại cùng bật cười, không tỏ rõ ý kiến: "Vấn đề này, sau này chúng ta sẽ nói. Việc bây giờ chúng ta cần làm, là phải hoàn toàn xóa bỏ tai họa về sau!"  

             Tia sáng chói lọi xuất hiện trong mắt, Trác Uyên xoay người nhìn chằm chằm về phía Tuyên Tông chủ, khóe miệng vẽ nên vòng cung xấu xa, quát to: "Tuyên Tông chủ, có vẻ như ý kiến của ta, cũng không phải không có khả năng, ha ha ha..."  

             Không nhịn được giật nhẹ khuôn mặt, Tuyên Tông chủ chứng kiến quang cảnh nhộn nhịp và ồn ào này, vừa hoảng sợ vừa tức giận, siết chặt hai nắm tay, nhưng lại đang run rẩy không ngừng.  

             Sự tập kích của Trác Uyên quá bất ngờ, quả thực nằm ngoài dự đoán của lão ta, khiến lão ta sợ hãi không nhẹ, đến nỗi rất lâu sau cũng khó mà phục hồi lại, hồi chuông cảnh báo vẫn kéo dài trong lòng.  

             Nhưng nói thế nào đi nữa, lão ta vẫn là một vị Tông chủ, hít hai hơi thật sâu, đã bình tĩnh lại, cắn môi nói: "Toàn bộ Huyền Thiên Tông nghe lệnh, toàn tông tham chiến, cùng nhau chống lại sự xâm lược, gõ vang tiếng chuông báo hộ tông..."  

             A a a!  

             Nhưng, còn không đợi lão ta nói xong, cách Tông chủ Đại điện không xa, từng tiếng gào thét truyền đến, đồng thời ánh sáng của ngọn lửa bốc lên ngút trời, bao phủ phía chân trời.  

             Tuyên Tông chủ nhìn về phía đó, bất giác hoảng hốt, hét lớn: "Không ổn, bên đó là Trân Bảo Các, bọn họ muốn đoạt lấy linh binh, linh giáp, cắt đứt tiếp viện của chúng ta!"  

             "Chết tiệt, bọn họ đã có chuẩn bị trước khi đến, nếu không thì không thể lao ngay đến Trân Bảo Các khi trận chiến mới bắt đầu!" Bên cạnh Tuyên Tông chủ, một vị cung phụng có chòm râu dài, cũng không nhịn được giậm chân mắng to: "Nhưng, người bên ngoài sao có thể biết phương hướng của Trân Bảo Các, mẹ nó là ai để lộ ra ngoài?"  

             Đôi mắt hơi híp lại, Tuyên Tông chủ nghiến răng nghiến lợi, quay đầu lại nhìn nữ tử đứng phía dưới, vô cùng phẫn nộ nói: "Đan Nhi, kẻ nghiệt đồ nhà ngươi phản bội cũng triệt để quá nhỉ, đến cả nơi quan trọng của tông môn cũng nói cho kẻ địch, thực sự đã khiến Thiên Huyền Tông ta rơi vào vạn kiếp bất phục! Biết trước như vậy, trước đây lão phu không nên nhận ngươi làm đồ đệ!"  

             "Hức, đây..."  

             Thân thể run lên, Đan Nhi có phần sợ hãi trốn tránh phía sau đám người Sở Khuynh Thành, trong mắt hiện lên nét sợ sệt, nhưng rất nhanh, tiểu nha đầu này cau mũi, hừ nhẹ: "Sư phụ, ngươi nhận chúng ta làm đồ đệ, chẳng phải cũng có mục đích của ngươi sao? Đừng nói là cao quý như vậy, cứ như thể đó là một ân huệ lớn với ta. Theo lời Trác Uyên nói, chúng ta ai cũng có nhu cầu, chẳng ai nợ ai. Bây giờ ngươi muốn lấy tính mạng của chúng ta, chúng ta không đồng ý!"  

             Toàn thân chấn động dữ dội, Tuyên Tông chủ tức đến mức ria mép vểnh lên, râu tóc bay lung tung, mắng to: "Nghiệt đồ, nhất định là ngươi bị tên tiểu tử ma đạo đó dạy hư, vậy thì vi sư thanh lý môn hộ, kết liễu ngươi!"  

             Nói xong, Tuyên Tông chủ giơ tay ra, cây trường thương thật lớn đó lại xuất hiện, với khí thế không thể cản lại, hung hăng lao về phía Đan Nhi.  

             Bây giờ mà đụng vào thật, chắc chắn thần hồn của nha đầu kia sẽ vỡ tan!  

             A!  

             Than nhẹ, đầu Đan Nhi co rụt lại, mau chóng trốn phía sau lưng Sở Khuynh Thành. Nhưng đúng lúc này, tiếng rồng gầm lại vang lên, con Xích Long Vương mạnh mẽ kia của Trác Uyên đã che chắn vững vàng trước người nhóm nữ tử, đuôi rồng vung lên, có tiếng rầm vang lên, đuôi rồng đã va chạm mạnh với cây trường thương đó.  

             Ngay sau đó, chỉ thấy một luồng khí thế mạnh mẽ lan tỏa ra xung quanh, đánh bay không ít cao thủ Hóa Hư đang chiến đấu gần đó, cây trường thương này cũng bay về bên Tuyên Tông chủ.  

             Xích Long Vương mạnh mẽ lắc chiếc đuôi rồng, trên đuôi đã có dấu vết của vảy bị vỡ vụn. Sự va chạm này, thần hồn của hai bên lại không thể phân thắng bại!  

             "Tuyên Tông chủ, nha đầu kia là muội muội của phu nhân ta, vậy thì cũng được coi là tiểu di tử của ta. Ngay trước mặt ta mà ngươi muốn giết nàng ta, có phải quá không để mắt đến ta không?" Trác Uyên khoan thai đi đến phía trước Xích Long Vương, nhìn Tuyên Tông chủ, nói mấy lời đùa cợt.  

             Tuyên Tông chủ cắn chặt răng, hằn học nhìn hắn, chửi rủa: "Trác Uyên, ngươi dẫn người xong vào tông môn của ta, lão phu sẽ không bao giờ buông tha cho ngươi!"  

             "Xì, nói cứ như nếu lão tử không dẫn người xông vào tông môn của ngươi, thì ngươi sẽ bỏ qua cho ta vậy, đồ đạo đức giả!" Bĩu môi khinh thường, một tia sáng yếu ớt có phần tà ác lóe lên trong mắt Trác Uyên: "Bất kể ra sao, hôm nay lão tử thề phải làm được ba việc. Một là trả lời cho câu hỏi của phu nhân ta, đáp án ta đã nợ nàng mười năm; hai là đón phu nhân của ta đi khỏi nơi này, nơi mà nàng vì liên quan đến ta mới bị buộc phải bán thân vào; còn ba, hừ hừ..."  

             Nói đến đây, trong mắt Trác Uyên lóe lên sự hung ác trần trụi: "Ba là diệt trừ toàn bộ tai họa ngầm không có lợi cho phu nhân ta! Vì thế hôm nay, ngươi nhất định phải chết, đừng quấn lấy Khuynh Thành nữa!"  

             Hét lớn, Trác Uyên xoay người bước ra một bước, dẫn Xích Long Vương quyết liệt lao về phía Tuyên Tông chủ. Trong mắt Tuyên Tông chủ cũng toát ra sự độc ác, nghiến răng nghiến lợi xông lên.  

             Đột nhiên, cây trường thương cao ngất, lắc mình biến thành con rồng khổng lồ như sông lớn, đột nhiên lao vào chiến đấu với nhau, mãnh liệt và hùng vĩ. Luồng khí thế lớn mạnh đó, khiến các trận chiến xung quanh yếu đi rất nhiều, buộc nhiều cao thủ Hóa Hư cảnh không thể không rời xa nơi này rồi mới đấu tiếp.  

             Bặc biệt những cung phụng trưởng lão của Ma Sách Tông, lần đầu tiên nhìn thấy thần hồn của Trác Uyên chiến đấu, trong lòng bất giác giật mình, cũng bị khí thế mạnh mẽ này làm rung động.  

             Khắp bốn phía xung quanh, trận chiến giữa Trác Uyên và Tuyên Tông chủ, chẳng hề giống như một tên đệ tử giao chiến với Tông chủ của một tông môn. Đây rõ ràng là trận đấu sinh tử giữa Tông chủ hai tông!  

             Trong một lát, các vị cung phụng trưởng lão xúc động cảm thán, nhìn lẫn nhau, cũng hơi gật đầu. Chẳng rõ từ lúc nào, Trác Uyên này đã có thực lực để đảm nhận vị trí Tông chủ...  

             "Tông chủ, chúng ta giúp ngươi!" Hai vị cung phụng bên cạnh Tuyên Tông chủ nhìn cuộc chiến cầm cự với nhau giữa hai bên, không khỏi hét lên một tiếng, muốn tiến lên giúp đỡ.  

             Nhưng đột nhiên có bóng dáng màu đen đi đến trước mặt bọn họ, nhìn kỹ, đúng là Lệ Kinh Thiên.  

             Híp mắt, Lệ Kinh Thiên lạnh lùng nhìn hai người, điềm nhiên nói: "Rất tiếc, cuộc chiến của Trác quản gia, mong các ngươi đừng quấy rầy. Nếu muốn đánh, lão phu tiếp các ngươi!"  

             Nhìn lão ta chằm chằm, hai bất giác đồng thời cười nhạo: "Chẳng qua là Hóa Hư tầng sáu mà thôi, hai người chúng ta đều là cao thủ Hóa Hư tầng bảy, chỉ một người đã khiến ngươi khó mà ứng phó nổi, còn muốn chặn hai người chúng ta lại, quả thật là hy vọng hão huyền!"  

             "Ha ha ha... Đồ ngu dốt, người đi theo Trác quản gia như chúng ta, sao có thể xem tu vi và thực lực là một?" Bất giác cười lạnh, Lệ Kinh Thiên nhếch mép khinh thường: "Cũng chỉ có mấy kẻ tu luyện trong nhà kính tại tông môn như các ngươi, mới có cách nhìn ngu xuẩn như vậy!"  

             Lông mày giật mạnh, hai người giận đến run người: "Hừ hừ hừ... Quả thực là một lão già không biết trời cao đất rộng, vậy để chúng ta cho ngươi chứng kiến, sự lợi hại của Phủ Việt song sát Thiên Huyền Tông!"  

             Dứt câu, thân thể hai người rung lên, nhất thời một cây rìu to lớn và một chiếc móc câu xuất hiện trước mặt hai người, sau đó một tiếng nổ thảm thiết vang lên, như sắp cắt xuyên qua khoảng không, hung hăng chém về phía Lệ Kinh Thiên!  

             "Ha ha ha... Thần hồn của Phủ Việt song sát chúng ta, nổi tiếng Tây Châu vì sức mạnh và sự sắc bén của chúng, dù là Lĩnh vực thần hồn cũng có thể bị chúng ta bổ ra một lỗ hổng từ hư không. Người có tu vi Hóa Hư tầng sáu như ngươi, đối đầu với sự liên thủ của hai người chúng ta, quả là tìm đến cái chết!"  

             "A, đúng không, vậy thì thật sự là cầu còn không được!"  

             Trong mắt lóe lên tia sáng không thể hiểu được, đối điện Lệ Kinh Thiên là hai nhát chém từ rìu và móc câu vô cùng mạnh mẽ, râu của lão ta khẽ nhúc nhích, khóe miệng vẽ ra một vòng cung lạnh lẽo, tiếp đó con ngươi tập trung, đột ngột một luồng khí thế hung hãn lao ra một cách hùng vĩ từ cơ thể lão ta.  

             Thần hồn biến dị, Quỷ Long Lưỡng Trảo!  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!