“Này, hai người tới từ Ma Sách Tông đó thì sao, bọn họ thế nào, đã chết chưa?” Trong lòng Tuyên Thiếu Vũ sinh ra một chút bất an, nhanh chóng túm chặt lấy bả vai của đệ tử kia, khóe mắt như sắp nứt ra, hỏi.
Đệ tử kia bất giác có hơi sợ hãi, chịu đựng cơn đau truyền tới từ bả vai, đôi mày run lên, run rẩy đáp: “Ban đầu bọn họ và tông chủ nói chưa được hai câu đã mâu thuẫn rồi, tông chủ ra lệnh một tiếng, chúng ta sắp vây giết bọn họ rồi, nhưng cuối cùng...”
“Cuối cùng làm sao?” Tuyên Thiếu Vũ trừng to mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt căng thẳng của người đó, hỏi.
Người đó nuốt nước miếng ực một cái, nhìn hắn ta với vẻ mặt sợ hãi, đáp trong sự thấp thỏm và bất an: “Sau đó tông chủ kêu chúng ta lui xuống, bọn họ lại bàn bạc rất lâu, có vẻ như trò chuyện rất vui, sau đó tông chủ kêu ta tới đón hai cô nương tới...”
“Cút!”
Người đó còn chua nói xong, Tuyên Thiếu Vũ đã gầm lên giận dữ, đẩy ngã người kia thật mạnh, hai gò má không nhịn được mà co giật, đôi mắt trừng lớn, cả người tức đến run rẩy: “Nói chuyện rất vui? Rốt cuộc lão già này đang làm trò khỉ gì vậy, không phải ta đã nói nhất định phải trừ khử tên Trác Uyên đó rồi sao, sao hai người này lại bàn chuyện vui vẻ được?”
Đệ tử đó cẩn thận bò dậy trên mặt đất, không dám nhìn gương mặt tức giận đó của công tử, thì thầm: “Công tử, nếu như không có chuyện gì, vậy tiểu nhân đi truyền lệnh...”
“Đợi đã!”
Thế nhưng, chân của hắn ta còn chưa nhấc lên, Tuyên Thiếu Vũ đã quát to một tiếng, kêu người đó lại. Trong phút chốc, người đó như sắp bật khóc, đối mặt với tên công tử điên cuồng như vậy, hắn ta cũng không biết nên ứng phó thế nào, chỉ sợ dưới cơn nóng nảy, tên công tử này sẽ giết chết hắn ta.
Từ sau khi trở về từ Song Long Hội, vị công tử này nhà bọn họ rất không bình thường, tâm trạng cũng cực kỳ bất ổn, đã có rất nhiều sư đệ, bởi vì chút chuyện nhỏ mà bị hắn ta giết.
Nếu như chuyện này xảy ra ở ma tông, cũng không tính là chuyện lớn gì, nhưng bọn họ là danh môn chính tông, làm sao có thể vô cớ giết người như thế? Nhưng bởi vì hắn ta là con trai của tông chủ, nên mọi người cũng chỉ dám oán mà không dám nói, cố hết sức nhịn hắn ta.
Mí mắt của người đó hơi run lên, toàn bộ gương mặt lập tức sụp đổ, hắn ta đáp với vẻ mặt khóc lóc: “Công tử, ngài còn có gì căn dặn nữa ạ?”
“Ta đi đón người cùng ngươi, ta phải xem xem, rốt cuộc Trác Uyên này đã làm trò quỷ gì, mà lại có thể trò chuyện vui vẻ với lão già nhà ta?” Tuyên Thiếu Vũ nghiến răng, siết chặt nắm tay, vẻ mặt giận dữ!
Sau một khắc, chỉ nghe thấy một tiếng cạch nhỏ, cánh cửa sắt dày nặng lại kẽo kẹt một tiếng mở ra, Tuyên Thiếu Vũ và tên đệ tử kia, lại tới mật thất u ám này.
Sở Khuynh Thành đưa mắt liếc nhìn Tuyên Thiếu Vũ, không khỏi cười nhạo một tiếng: “Sao ngươi lại quay lại?”
Giọng điệu hơi ngưng trệ, trong lòng Tuyên Thiếu Vũ vô cùng buồn bực, cũng không trả lời, đệ tử đi cùng đó nhanh chóng tiến lên một bước, gọi: “Tông chủ có lệnh, mời Khuynh Thành sư tỷ và Thiên Ảnh sư tỷ lên đại điện tông chủ!”
“Tại sao lại muốn chúng ta lên đại điện tông chủ?” Trước mắt Sở Khuynh Thành sáng ngời, lập tức hỏi.
Đệ tử kia hơi nhíu mày, lắc đầu tỏ vẻ cũng không hiểu cho lắm: “Ta cũng không biết, dù sao cũng chính là hai đệ tử tới từ Ma Sách Tông, nói chuyện thật lâu với tông chủ, sau đó tông chủ mời hai vị...”
Bốp!
Một tiếng giòn tan lập tức vang lên, đệ tử đó còn chưa nói xong, đột nhiên lại gặp đại nạn, chẳng biết bất chợt từ đâu thò ra một bàn tay cực to, vả lên mặt hắn ta thật mạnh khiến hắn ta lảo đảo, khóe miệng rớm máu, ngã xuống mặt đất, đầu óc choáng váng!
“Kêu ngươi dẫn người thì dẫn người đi, sao lại lắm lời vô nghĩa như vậy?” Tuyên Thiếu Vũ cắn chặt răng, quát to một tiếng với vẻ dữ tợn.
Khóe miệng của người đó méo xệch, lập tức cảm thấy oan ức, nhưng lại không dám lên tiếng. Đám người Sở Khuynh Thành thấy thế, trong lòng lại vui vẻ, các nàng đã biết rõ tất cả, xem ra đám người Trác Phàm đã đàm phán thành công với Tuyên tông chủ, nên mới thả bọn họ ra.
Hàn Thiên Ảnh không khỏi sững sờ, sau đó như nói mê, nói với vẻ mặt khó tin: “Tên thô kệch như Khuê Lang lại biết đàm phán sao? Ồ không, chắc hẳn là Trác Uyên nói chuyện đi. Khuynh Thành, người đó của ngươi thật sự không đơn giản, vậy mà lại có thể khiến tông chủ nhường bước.”
Sở Khuynh Thành hơi hất gương mặt xinh đẹp lên, cười thản nhiên, nhưng phần tự hào về Trác Uyên đó lại lộ ra trong lời nói.
Tuyên Thiếu Vũ ở bên cạnh nhìn thấy, trong lòng cực kỳ giận dữ, trên đầu nổi đầy gân xanh như sắp bùng nổ.
“Các ngươi đừng vui mừng quá sớm, nói không chừng kêu các ngươi đến đại điện là muốn cho các ngươi xem, tên Trác Uyên đó nịnh nọt lấy lòng, phủ phục dưới chân cha ta thế nào, để các ngươi sớm chết tâm đi, hừ hừ!”
Tuyên Thiếu Vũ cười lạnh, nghiến răng, nói với vẻ dữ tợn: “Người đâu, dẫn bọn họ ra ngoài!”
“Rõ!”
Sau một tiếng ra lệnh, lập tức có người đi tới áp giải, nhưng đúng lúc này, đột nhiên lại có một giọng nữ vang lên: “Đợi chút đã!”
Quay đầu nhìn qua, không nghi ngờ gì lại chính là Thủy Nhược Hoa.
“Có thể dẫn cả ta cùng tới đại điện xem thử được không?” Thủy Nhược Hoa cân nhắc một lúc, lạnh lùng nói.
Đôi mắt của Tuyên Thiếu Vũ hơi híp lại, liếc mắt nhìn nàng thật lâu, hắn ta nghĩ ngợi một chút, hơi gật đầu, cười nhạo rồi bảo: “Cũng tốt, Nhược Hoa sư tỷ, trước đây ngươi vẫn luôn một lòng hướng về ta, nhưng từ sau khi tiểu tử đó xuất hiện, tim của ngươi cũng bắt đầu chuyển hướng, chắc hẳn ngươi cũng bị hắn mê hoặc rồi. Vậy ta cũng sẽ dẫn cả ngươi đi, xem trong hai người chúng ta, kẻ chiến thắng cuối cùng là ai?”
Trong mắt hắn ta lóe lên tia sáng, vung tay, lại có một người tới bên cạnh Thủy Nhược Hoa, kéo nàng lên.
Hai má của Thủy Nhược Hoa bất giác đỏ bừng, liếc mắt nhìn Sở Khuynh Thành, lại thấy Sở Khuynh Thành cũng nhìn về phía nàng với vẻ mặt kỳ lạ, nàng bất giác vội vàng cúi đầu, không dám nhìn nữa, hai gò má đã sớm đỏ như máu!
Kết quả là Tuyên Thiếu Vũ dẫn ba cô nương, đi về phía đại điện tông chủ một cách hùng hổ, rất nhanh đã tới nơi đó. Mà hai người Trác Uyên cũng đã đợi lâu.
“Thiên Ảnh!”
Khuê Lang trông thấy ba cô nương tới, vốn đang ngồi trên ghế đầy bất an, vội vàng đứng dậy, nhìn thấy cô nương đã hai mươi năm chưa gặp đó, không khỏi vội vàng đi lên, nắm lấy bàn tay Hàn Thiên Ảnh, trong mắt tràn đầy vẻ kích động.
Cả người Hàn Thiên Ảnh cũng run rẩy, một đôi tay mềm mại, nhẹ nhàng áp lên hai má phủ đầy tang thương của hắn ta, hiếm khi trong mắt dịu dàng như nước: “Đã lâu không gặp, Khuê Lang!”
“Ừm, đúng vậy, con đã lớn rồi...” Khuê Lang hơi gật đầu, giọng nói lập tức nghẹn ngào.
Trác Uyên nhìn cảnh này của Khuê Lang, cũng bất giác mỉm cười, mà sau đó hắn nhìn về phía Sở Khuynh Thành ở nơi đó, cũng không hề vội vàng tiến lên, mà là đặt chén trà trong tay xuống một cách tao nhã, chậm rãi đứng dậy, từ xa nhìn nàng, rồi mới cước chậm về phía nàng: “Ta tới đón nàng đây!”
“Đợi đã!”
Thế nhưng, Trác Uyên còn chưa đi được vài bước, đột nhiên Sở Khuynh Thành lại giơ tay chặn hắn lại, trong mắt lóe lên vẻ dí dỏm, chất vấn: “Chàng tới đón ta? Chỉ là tới đón ta thôi sao? Dựa vào cái gì?”
Mọi người không khỏi sững sờ, đều nhìn về phía nàng với vẻ khó hiểu, trong lòng thì lại nghi ngờ. Thủy Nhược Hoa lại càng mang vẻ mặt khó hiểu hơn. Không phải ngày thường nàng vẫn luôn trông đợi được gặp hắn hay sao, sao bây giờ nhìn thấy, lại từ chối chứ?
Trác Uyên hơi im lặng, bất giác bật cười một tiếng: “Đúng, ta không chỉ tới đón nàng, trước đó, ta phải cho nàng một câu trả lời chính xác, câu trả lời đã muộn mất mười năm!”
Mí mắt của Sở Khuynh Thành hơi run lên, khóe miệng vẽ lên một độ cong vui vẻ: “Còn nhớ câu hỏi đó không?”
“Đương nhiên nhớ!”
Trong mắt Trác Uyên cũng lóe lên một tia sáng dịu dàng, hắn hít thở sâu, buồn bã đáp: “Ta nhớ câu hỏi lúc đầu nàng hỏi ta, có gì luyến tiếc ở thành Hoa Vũ không?”
Sở Khuynh Thành nhướn mày, hơi gật đầu, cười tươi đáp: “Ta nhớ khi đó đáp án của chàng là... không có!”
“Không, ta nói dối đấy, vì thế ta còn phun ra một ngụm máu, cũng là sau khi nhìn thấy nàng phun máu!”
Trong mắt hắn không khỏi ngấn lệ, dường như nhớ lại tình cảnh khi ấy: “Bây giờ ta muốn trả lời lại, ở Thành Hoa Vũ, từng có nơi khiến ta không muốn rời xa nhất trong cuộc đời, đó chính là ngôi nhà nhỏ hoang tàn đó. Bởi vì ta đã từng sống với người mình nhung nhớ nhất đời ở nơi đó!”
Khóe miệng của Sở Khuynh Thành hơi run lên, sau đó chậm rãi kéo thành một độ cong mê người, dường như đôi mắt của nàng có hơi mơ hồ, thì thào đáp: “Lần này... sẽ không phải nói dối nữa đấy chứ!”
“Ai biết được, cái này cần nàng dùng cả đời để kiểm tra!” Trác Uyên bất giác khẽ cười một tiếng, chậm rãi giang rộng hai tay: “Nàng có bằng lòng làm bạn một đời một kiếp với ma đầu ta, để kiểm tra đáp án này không?”
Sở Khuynh Thành hơi hé miệng, không nhịn được mà bật cười một tiếng: “Ma đầu to gan, ta sẽ nhìn chằm chằm vào chàng cả đời, xem chàng có nói dối ta nữa hay không? Nếu như để phát hiện ra chàng lại nói dối ta, hừ hừ...”
Sở Khuynh Thành khẽ hừ một tiếng, lập tức giẫm chân, lao về phía Trác Uyên, sau đó đụng mạnh vào trong lồng ngực hắn, đôi mắt xinh đẹp của nàng nhắm chặt lại, một đôi tai hơi dán vào trái tim hắn, phát ra tiếng thì thầm như đang nói mê: “Từ nay về sau, ta sẽ luôn lắng nghe âm thanh này, kiểm tra mọi thứ của chàng!”
“Rất sẵn lòng!” Hai bàn tay hắn chậm rãi đặt trên eo người đẹp, ôm chặt nàng vào lòng, hiếm khi trên mặt xuất hiện vẻ ấm áp nhẹ nhàng, hắn hít một hơi thật sâu, cảm giác như thể toàn bộ thế giới đều yên tĩnh lại.
Hoặc là, hắn đã sở hữu toàn bộ thế giới!
Thủy Nhược Hoa ở một bên nhìn, chợt giật mình, sau đó than nhẹ một tiếng với vẻ bất đắc dĩ, trong lòng như có mất mác, nhưng phần lớn vẫn là chúc phúc sâu sắc.
Đám người Khuê Lang cũng mang theo nụ cười mỉm, thật lòng vui vẻ cho hai người Trác Uyên.
Chỉ có Tuyên Thiếu Vũ là hai mắt đỏ ngầu, nhìn tất cả những chuyện này, phổi như sắp tức đến nổ tung, hắn ta nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Bọn giặc ma đạo, ta sẽ không giao Khuynh Thành sư muội cho ngươi!”