Tuyên tông chủ hơi im lặng một lúc, sắc mặt lạnh lùng, thản nhiên hỏi: “Chỉ không biết các ngươi tới tông ta là có chuyện gì?”
“Sao vậy, lẽ nào tông chủ chưa nghe nói gì sao?”
Trác Uyên nhướn mày, cười nhạo rồi nói: “Ta và Khuynh Thành đều tới từ Thiên Vũ, đã quen biết nhau từ lâu, trước đây tại hạ nợ nàng một câu trả lời rõ ràng, vẫn luôn chưa thể làm được. Khi ở Song Long Hội, tại hạ có chút giác ngộ, nói với nàng trong nửa năm sẽ cho nàng một câu trả lời, bây giờ ta đến đây thể thực hiện lời hứa.”
Đối mắt của Tuyên tông chủ hơi híp lại, sắc mặt lập tức lạnh hẳn đi, chất vấn: “Chính là tình cảm nam nữ?”
“Ôi, Tuyên tông chủ thật đúng là người từng trải, chính là như vậy đấy!” Trác Uyên nhướn mày, lập tức gật đầu, cười lạnh rồi đáp. Khuê Lang ở một bên thì lại phì một tiếng, che miệng khẽ cười.
Rầm!
Một tiếng vang lớn, Tuyên tông chủ tức giận đập bàn, lập tức đứng bật dậy, trách mắng: “Trác Uyên, bây giờ ngươi là đệ tử của Ma Sách Tông, nếu như đại diện cho Ma Sách Tông tới đây bàn bạc chuyện của hai tông, vậy hiển nhiên Huyền Thiên Tông ta sẽ tiếp đón tử tế. Nhưng tông ta cũng có tông quy, đệ tử môn hạ không được phép qua lại với người của ma đạo, càng đừng nói là tình yêu nam nữ. Ngươi ngang nghiên bàn chuyện này với bản tông, là coi thường uy nghiêm của tông quy chúng ta sao?”
“Người đâu, bắt lại.”
“Rõ!”
Tuyên Tông chủ ra lệnh một tiếng, đột nhiên một đám người trào ra từ khắp bốn phương tám hướng trong toàn bộ đại điện, đây đều là đệ tử tu giả cấp bậc Thiên Huyền và Thần Chiếu cảnh.
Thấy tình cảnh này, trong lòng Trác Uyên cười lạnh.
Lẽ nào Tuyên tông chủ này không biết chiến tích của hắn ở Song Long Hội sao? Ngay cả cao thủ Hóa Hư cảnh còn rất khó bắt được hắn, càng đừng nói đến những tên lâu la này.
Mà lão ta chỉ hô một tiếng, đã có nhiều người như vậy ùn ùn kéo tới, rõ ràng việc này đã được sắp xếp từ trước. Mục đích của lão ta, cũng không phải thật sự muốn bắt hắn, mà là ép hắn ra tay.
Vị Tuyên tông chủ này biết, chỉ một câu nói xúc phạm đã giết chết đệ tử số một của Ma Sách tông, chắc chắn sẽ không thể giải thích được. Nhưng nếu đệ tử số một này ra tay trước, vậy chuyện Huyền Thiên Tông giết người lại hoàn toàn khác hẳn.
Giết người đền mạng, huống chi ngươi còn ra tay ngay trong địa bàn của người ta. Như vậy xem ra, người ta chém ngươi nghìn nhát thế nào cũng là chuyện hợp tình hợp lý thôi. Song Long Viên có nhúng tay vào cũng không nói ra được lỗi lầm gì.
Quả nhiên con cáo già này có ý muốn mạng hắn!
Trong mắt hắn lóe lên tia sáng, trong lòng thì lại cười lạnh, nhưng cũng không hề có ý định ra tay. Khuê Lang ở bên cạnh nhìn, cũng vẫn bình tĩnh như thường, đồng thời trong ánh mắt liếc nhìn Trác Uyên còn tràn đầy vẻ kính nể.
Quả nhiên toàn bộ chuyện này đều bị Trác quản gia đoán trúng. Lão già này thật sự dùng kế dụ ra rồi giết, trước tiên dụ đám người bên mình ra tay giết người, sau đó lại phái cao thủ tới bao vây tiêu diệt bọn họ, có được thanh danh trừ ma vệ đạo một cách hợp tình hợp lý.
Cũng may lần này đi tới cùng Trác quản gia, bằng không nếu như chỉ mình hắn ta tới, rất có khả năng đã trúng kế rồi, bị người ta giết, tông môn cũng không tiện ra mặt cho mình. Nghĩ đến đây, Khuê Lang nhìn về phía gương mặt của Trác Uyên lại càng thêm thán phục!
“Từ từ đã!”
Trác Uyên chậm rãi giơ một tay lên, lớn tiếng nói: “Tuyên tông chủ, chắc hẳn ngươi đã sớm biết mục đích chúng ta tới đây, không cần thiết phải cố làm ra vẻ như vậy. Chúng ta nói thẳng luôn, tới để bàn chuyện làm ăn!”
Đôi mắt của Tuyên tông chủ hơi trống rỗng, thấy hai người Trác Uyên bình tĩnh như vậy, mắt thấy biển người sắp bao vây bọn họ, mà bọn họ lại không hề có bất cứ ý định ra tay, lão ta biết ý đồ của mình đã bị đối phương nhìn thấu, bất giác vung nhẹ tay, lạnh lùng nói: “Tất cả dừng lại, tản ra!”
Vừa dứt lời, những đệ tử này đang ùa tới kia lập tức dừng lại, sau đó lại rút về sau như thủy triều xuống rồi tản đi, trong nháy mắt đã biến mất tăm. Nơi này lại chỉ còn lại ba người!
“Không hổ là Trác đại quản gia khuấy đảo Đế quốc Thiên Vũ đến gió nổi mây phun, sau lại nổi danh ở Song Long hội, quả nhiên không đơn giản!” Tuyên tông chủ liếc mắt nhìn Trác Uyên thật lâu, hơi gật đầu, nói lời khen ngợi: “Nếu như là đệ tử tông môn bình thường nói chuyện với lão phu như vậy, lão phu chắc chắn sẽ nghĩ hắn nói láo. Nhưng nếu Trác quản gia đã nói như vậy, ngược lại lão phu có hơi hứng thú, ngươi có chuyện làm ăn gì muốn bàn với lão phu?”
Khóe miệng của Trác Uyên nhếch lên, khẽ cười rồi đáp: “Tuyên tông chủ, lần này Huyền Thiên Tông thất bại ở Song Long Hội, có vẻ như không vớt được bao nhiêu lợi ích!”
“Ha ha ha... cũng không thể nói là quá thất bại được, cũng chỉ tương tự với không thi đỗ khóa này mà thôi!” Trong mắt Tuyên tông chủ lóe lên một tia sáng cơ trí, dường như đã ngửi thấy gì đó, lạnh lùng hỏi: “Trác Uyên, ngươi muốn nói gì?”
“Cũng không có gì cả, chỉ là ta vẫn luôn cân nhắc thay Tuyên tông chủ mà thôi, Ma Sách Tông và Huyền Thiên Tông luôn không đối phó với nhau. Bây giờ Ma Sách Tông có mười nghìn Thánh Linh thạch làm nền móng phát triển, mà Huyền Thiên Tông lại có gốc rễ kém. Sau trăm năm, Ma Sách Tông một bước lên mây, còn Huyền Thiên Tông thì vẫn giậm chân tại chỗ như trước. Cho dù lại thêm vài đợt Song Long Hội nữa, ngươi cho rằng với thực lực của quý tông, có thể có cơ hội đảo ngược sao? Giống như lần này Ma Sách Tông chúng ta có sự đảo ngược lớn như vậy, nhưng xác suất lớn được bao nhiêu? Đến lúc đó... với tính cách của tông chủ chúng ta, nói không chừng sẽ...”
Nói đến đây, Trác Uyên bất giác cười xấu xa, nhìn về phía Khuê Lang ở bên cạnh: “Đắc ý một chút, có đúng không? Ha ha ha...”
“Ôi, Trác quản gia, ngươi nghĩ tông chủ của chúng ta quá tốt lành rồi. Đến khi đó, lão chỉ đắc ý một chút là xong sao? Những kẻ trước đây dám đắc tội với lão và tông môn, còn không phải lão sẽ đánh trả từng người một hay sao?”
“Đúng đúng đúng, vẫn là ngươi ở trong tông môn lâu, hiểu tính cách của tông chủ hơn, ha ha ha...” Trác Uyên vỗ vai Khuê Lang thật mạnh, không khỏi cười to một tiếng.
Khuê Lang liếc mắt nhìn hắn, cũng không ngừng cười to theo.
Tuyên tông chủ nhìn chằm chằm vào hai ngời này, gương mặt lại co giật mạnh một lúc, lạnh lùng hỏi: “Trác Uyên, rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
“Chúng ta làm một giao dịch đi!”
Trác Uyên nhanh chóng thu lại vẻ mặt tươi cười, đáp với vẻ nghiêm túc lạ thường: “Ta nghĩ ngươi cũng nên biết rõ, ta có được hai nghìn Thánh Linh thạch từ Song Long Hội, gần như ngang hàng với vị trí cuối cùng trong mắt ba tông. Nếu như quý tông có hai nghìn viên Thánh Linh thạch, có lẽ nhất định sẽ phát triển nhanh chóng, và cũng sẽ có xác suất rất lớn tiến vào trong ba tông vào khóa Song Long Hội sau, đó cũng là cách Ma Sách Tông ta không xa cho lắm!”
Trước mắt Tuyên tông chủ sáng ngời, chợt trong lòng cũng rung động, thử hỏi: “Ngươi đang nói, ngươi bằng lòng cho chúng ta hai nghìn Thanh Linh thạch sao?”
“Không phải cho mà là giao dịch!”
Bất chợt, trong mắt Trác Uyên lóe lên một tia sáng cơ trí, hắn cười nhạt một tiếng, bảo: “Chúng ta chỉ cần hai người Sở Khuynh Thành và Hàn Thiên Ảnh, sau đó hai nghìn viên Thánh Linh thạch sẽ thuộc về Tuyên tông chủ ngươi, mua bán rất sòng phẳng.”
Đôi mày của Tuyên tông chủ không nhịn được mà run rẩy dữ dội, cảm giác như có con nai nhỏ nhảy lên đâm lung tung, nhưng ngoài mặt lại vẫn duy trì vẻ lạnh lùng như cũ, lão ta khẽ hừ rồi đáp: “Chỉ vì hai nghìn Thánh Linh thạch, mà cũng muốn giao đệ tử của tông ta cho hai đệ tử ma đạo sao, ngươi nghĩ lão phu là ai...?”
“Người làm ăn!”
Trác Uyên không đợi lão ta nói xong, đã khẽ cười một tiếng, như thể nhìn thấu lão ta, lặng lẽ đáp: “Lúc đầu ta làm một làm một vụ mua bán với Khuynh Thành, bây giờ ta cũng làm một vụ mua bán với ngươi. Ngươi kêu Khuynh Thành vào tông, chẳng qua cũng là vì Song Long Hội. Bây giờ Song Long Hội đã qua, các ngươi cũng không có được sự báo đáp nên có, xem như là lỗ đi. Mà bây giờ ta đã mang sự báo đáp các ngươi cần tới, ngươi không định chuyển vụ làm ăn thua lỗ này cho ta sao?”
Tuyên tông chủ hít một hơi thật sâu, chòm râu hơi động đậy, lão ta nhíu mày suy tư, rất lâu sau lại lắc đầu: “Ôi, lấy đệ tử của mình đi bàn chuyện làm ăn không phải là nguyên tắc của chính đạo ta. Nhưng thấy ngươi thành tâm như vậy, vậy trong hai đệ tử này, chỉ có một người...”
“Hoặc là giao cả hai người cho chúng ta, hoặc là hủy bỏ vụ mua bán này, chúng ta quay đầu rời đi, không cần cả hai người đó! Ma đạo chúng ta vốn là người vô tình, chuộc hai người về cũng là vì muốn bù đắp thiếu sót trong lòng. Nếu như cái giá này quá lớn, vậy chúng ta thà rằng không bù đắp còn hơn, chặt đứt tình cảm, chính là con đường chúng ta phải trải qua!”
Trong mắt Trác Uyên lóe lên một tia sáng, hoàn toàn không cho Tuyên tông chủ đường mặc cả, như thể đã ăn chắc lão ta, hắn lạnh lùng bảo: “Chắc hẳn Tuyên tông chủ cũng biết, ta chỉ có hai nghìn Thánh Linh thạch, không có khả năng tăng thêm giá. Thứ ta cần cũng chỉ có hai cô gái này, không thể giảm đi một người. Ngay từ đầu, chúng ta đã chỉ có số vốn cố định, và cũng chỉ có hai loại kết quả, mong Tuyên tông chủ chớ có giở thủ đoạn thêm, ảnh hưởng đến lòng thành của chúng ta!”
Lợi hại!
Tuyên tông chủ thầm than, bị màn tranh luận này làm cho á khẩu không trả lời được, sau đó cuối cùng cũng đáp với vẻ bất đắc dĩ: “Được rồi, người đâu, dẫn Khuynh Thành và Thiên Ảnh tới!”
“Rõ!”
Ngoài cửa lập tức có một đệ tử kêu lớn một tiếng, vội vàng đi tới địa lao thông báo. Hai người Trác Uyên và Khuê Lang đưa mắt nhìn nhau, đều hơi gật đầu, bên miệng thoáng qua một nụ cười.
Toàn bộ đều tiến hành rất thuận lợi, quả nhiên lão già này bị Thánh Linh quặng câu đi...
Tuyên tông chủ thở ra một hơi, cảm thấy có hơi khó chịu, bởi vì lão ta phát hiện ra, bắt đầu từ lúc Trác Uyên tiến vào đại điện, rõ ràng toàn bộ mọi chuyện đều đã được lão ta chuẩn bị đâu ra đấy, nhưng lại như thể bị đối phương dắt mũi đi, hoàn toàn không nắm được quyền chủ động, điều này khiến lão ta vô cùng bất mãn.
Cho dù khi đàm phán với Tà Vô Nguyệt, lão ta cũng không rơi vào thế hạ phong như vậy!
Bất chợt, trong lòng Tuyên tông chủ có hơi buồn bực, thi thoảng liếc mắt nhìn về phía hai người Trác Uyên, nhẹ giọng trêu đùa: “Trác Uyên, các ngươi lấy hai nghìn Thánh Linh thạch tới đổi hai cô nương của lão phu, Tà Vô Nguyệt có biết không?”
“Nếu như tông chủ biết, bọn họ còn có thể tới đây sao?”
Trác Uyên bất giác cười một tiếng, từ chối cho ý kiến: “Chúng ta cũng biết lấy lương thực của mình nhét no bụng kẻ địch. Lúc này tông môn bất lợi, nhưng ma đạo rất riêng tư, có đôi khi vì người phụ nữ của mình, chúng ta cũng không quan tâm đến lợi ích của tông môn!”