Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

“Trác Uyên?”  

             Tròng mắt Tuyên Thiếu Vũ co rút kịch liệt, không khỏi cảm thấy kinh ngạc: “Cuồng đồ Ma đạo này, hắn thực sự có lá gan xông vào cửa Huyền Thiên Tông sao?”  

             Ba người nữ nhân nghe vậy, không khỏi giật mình, đặc biệt là Sở Khuynh Thành, trong mắt hiện lên ý cười vui vẻ.  

             Hàn Thiên Ảnh liếc mắt nhìn Sở Khuynh Thành một cái thật lâu, không khỏi mỉm cười, gật đầu: “Sư muội, người kia của ngươi cũng không tồi, chỉ nói đến việc hắn vì ngươi mà một mình xông vào Huyền Thiên Tông, vẻn vẹn điểm này, cũng đáng giá!”  

             “Nhưng ta vẫn thấy chưa đủ, ta muốn tận tai nghe đáp án mà hắn muốn nói với ta!” Khoé miệng Sở Khuynh Thành nhếch lên một vòng cung nhàn nhạt, nàng thở dài một hơi, trong ánh mắt lộ ra sự nhu hòa sâu kín.  

             Thủy Nhược Hoa nhìn thấy tất cả những điều này, có chút hâm mộ nói: “Sư muội, mong có tâm một người, bạc đầu không chia lìa. Ta tin tưởng hắn sẽ cho ngươi đáp án, sẽ khiến ngươi hài lòng…”  

             “Đủ rồi!”  

             Thủy Nhược Hoa còn chưa nói xong, Tuyên Thiếu Vũ đã tức giận hừ một tiếng, sắc mặt khinh thường nói: “Ma đạo vô tình, hắn là kẻ xấu ma đạo, dựa vào đâu mà cùng sư muội Khuynh Thành ở bên nhau mãi mãi? Lời ngon tiếng ngọt của hắn, chẳng qua là lừa sư muội Khuynh Thành mắc mưu mà thôi, ta tuyệt đối sẽ không để Khuynh Thành lại bị che mắt bởi cuồng đồ như vậy!”  

             Thủy Nhược Hoa khẽ cau mày, nét mặt bất đắc dĩ mà nhìn về phía Tuyên Thiếu Vũ, thở dài: “Tiểu đệ, sao ngươi lại trở thành như vậy? Lòng dạ hẹp hòi, chỉ vì lợi ích của bản thân, trước kia ngươi không phải là người như thế!”  

             “Hừ, ta thay đổi ư? Ta thấy các ngươi mới là thay đổi, trước kia các ngươi thuần khiết như ngọc, cùng ma đạo không đội trời chung, bây giờ một đám lại tâm hướng ma đạo, trầm luân trong đó.” Tuyên Thiếu Vũ cắn chặt môi, con ngươi trở nên đỏ bừng, không nén được giận: “Các ngươi thay đổi còn chưa tính, lại cố tình lôi kéo Khuynh Thành cũng trầm luân theo, ta tuyệt đối sẽ không để chuyện này tiếp tục tái diễn!”  

             Mí mắt Hàn Thiên Ảnh run lên, nhìn dáng vẻ điên cuồng của hắn ta, cảm thấy bất đắc dĩ mà thở dài, quay sang Thủy Nhược Hoa nói: “Sư muội, bỏ đi, bây giờ hắn đã bị tâm ma nhập thể, trầm luân ma tính, so với người trong ma đạo càng bị nhập ma hơn, đã không thể thức tỉnh nữa. Chắc là Phụ thân hắn cũng biết chuyện này, nhưng biết thì thế nào? Đối với con ruột của mình, lão ta thật sự có thể trừ ma vệ đạo sao? Bằng không, lão ta cũng sẽ không buông thả tiểu tử này như thế.”  

             “Haiz, nói mới nhớ, tâm ma của phụ thân hắn ta đã có từ lâu, nếu không cũng sẽ chẳng đi xa ngàn dặm, kéo sư muội Khuynh Thành vào trong vũng bùn này. Huyền Thiên Tông, sớm đã chẳng phải tông môn chính đạo, quang minh chính đại gì…”  

             Thủy Nhược Hoa nghe được lời ấy, không khỏi cảm thấy bi thương, cũng lắc đầu, tiếc nuối ra tiếng.  

             Huyền Thiên Tông là nơi hắn ta lớn lên từ nhỏ, vĩnh viễn luôn tuân theo chính đạo, nhưng không biết từ khi nào đã mục nát đến mức này, mặt tối đằng sau cái quang minh kia, còn kinh khủng hơn cả ma đạo.  

             Nàng nghĩ đến đây, lòng lạnh đi hơn phân nửa.  

             Tuyên Thiếu Vũ lạnh lùng nhìn ba người, đặc biệt là Sở Khuynh Thành, từ chối cho ý kiến, bật ra tiếng cười nhạo: “Sư muội Khuynh Thành, ngươi cho rằng cái tên Trác Uyên kia một thân một mình tới Huyền Thiên Tông của ta, ta sẽ để hắn bình an rời đi ư?”  

             “Không thì sao, hắn là miếng bánh thơm của Ma Sách Tông, ngươi muốn làm gì hắn đây?” Sở Khuynh Thành nhướng mày, cười khinh thường.  

             Tuyên Thiếu Vũ cảm thấy không nén nổi cơn giận, khẽ cắn môi nói: “Phương pháp để khiến hắn vĩnh viễn ở lại chỗ này rất nhiều, sư muội, ngươi cũng đừng có coi thường ta!”  

             “Ngươi không đấu lại hắn đâu, ta khuyên ngươi chớ chọc vào hắn, đỡ phải thiệt mạng!” Sở Khuynh Thành không hề nhìn hắn ta một cái, nhàn nhạt nói.  

             Tuyên Thiếu Vũ cảm thấy bị kìm hãm, trên mặt càng biểu hiện sự phẫn nộ càng nhiều. Thái độ của Sở Khuynh Thành lạnh nhạt như thế, rõ ràng là đang xem thường hắn ta.  

             Ngay sau đó, hai bàn tay của hắn ta không khỏi nắm chặt, trong mắt như đã hạ quyết tâm gì đó, cắn răng nói: “Sư muội, ngươi chờ xem, ta sẽ khiến hắn bò trước mặt ta như một con chó, sau đó để ngươi nhìn xem, ai mới là người chiến thắng cuối cùng!”  

             “Người đâu!”  

             “Có!” Tuyên Thiếu Vũ hét lớn một tiếng, đệ tử truyền lệnh bên cạnh khom người cúi đầu.  

             “Một mình Trác Uyên kia tới sao, bên cạnh có những người khác đi theo hay không?” Ánh mắt Tuyên Thiếu Vũ khẽ nheo lại, sắc mặt lạnh lùng nói.  

             Tên đệ tử kia lại khom lưng cúi người, trịnh trọng lên tiếng: “Thưa công tử, bên ngoài trừ hắn ra thì còn có một người tùy tùng, tên là Khuê Cương, chỉ có hai người này mà thôi!”  

             “Ồ, Khuê Cương, đây không phải là nhân tình của sư tỷ Thiên Ảnh sao? Ha ha ha…”  

             Tuyên Thiếu Vũ châm biếm một tiếng, vẻ mặt tà dị nhìn về phía Hàn Thiên Ảnh: “Sư tỷ Thiên Ảnh vừa mới khen Khuynh Thành tương tư người kia hay sao, cũng không cần coi thường chính mình đâu. Khuê Cương này, bởi vì có quan hệ với sư tỷ Thiên Ảnh, ở trên Song Long Hội mạo hiểm và đứng trước nguy cơ bị môn phái nghiêm trị, nếu không chúng ta cũng không thể ở trận tranh tài cá nhân ngăn chặn tình thế của Ma Sách Tông được. Bây giờ hắn ta liều lĩnh đến đây như vậy, chắc hẳn sư tỷ Thiên Ảnh cũng rất muốn nhìn thấy vị nhân tình cũ này nhỉ.”  

             Mí mắt Hàn Thiên Ảnh không khỏi run lên, thân mình chấn động, nhìn chằm chằm về phía Tuyên Thiếu Vũ.  

             Khóe miệng Tuyên Thiếu Vũ xẹt qua một nụ cười tà dị, trên mặt đầy vẻ ngông cuồng, nhẹ giọng nói: “Yên tâm, thi thể của hắn ta, ta sẽ để tự tay sư tỷ an táng, ha ha ha…”  

             Nói xong, Tuyên Thiếu Vũ cười lớn một tiếng, nghênh ngang mà dẫn người đi. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, lại một lần nữa đóng lại, hai tay Hàn Thiên Ảnh nắm chặt, sắc mặt sốt ruột nhìn cánh cửa to u ám kia, trong lòng vừa lo lắng vừa ngọt ngào.  

             Trong lòng lo lắng mà trách Khuê Cương ngu muội, tại sao người này lại liều chết muốn tới Huyền Thiên Tông chứ; nhưng trong lòng cũng lại ngọt ngào vui mừng, nhiều năm như vậy rồi mà hắn ta vẫn nhớ rõ mình như cũ, cũng không uổng phí mình ở nơi này vì hắn ta mà chịu khổ hai mươi năm!  

             Sở Khuynh Thành hiểu được suy nghĩ trong lòng nàng ta, nhìn nàng ta một cái, lộ ra nụ cười trấn an: “Xin sư tỷ yên tâm, có Trác Uyên ở bên cạnh chiếu cố hắn ta, hắn ta sẽ không có việc gì đâu!”  

             “Người kia của ngươi, hắn thật sự có bản lĩnh, năng lực người khôn giữ mình ở trong Huyền Thiên Tông sao?” Mày của Hàn Thiên Ảnh khẽ run lên, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.  

             Tuy nàng ta khâm phục dũng khí của Trác Uyên, nhưng rất khó tin rằng hắn có thực lực như vậy. Lại nói, cao thủ ở Huyền Thiên Tông nhiều như mây, một khi hắn tiến vào bên trong kết giới này, sẽ khó mà chạy thoát.  

             Tự bảo vệ mình còn khó, sao có thể bảo vệ được Khuê Cương nữa chứ?  

             Mặc dù nàng ta cũng biết địa vị sùng bái của Trác Uyên ở Ma Sách Tông, có thể thay mặt cả tông môn này, nhưng bây giờ tâm ma của Tuyên Thiếu Vũ đã rất nghiêm trọng, sao có thể kiêng kị xung đột giữa hai tông môn được?  

             Chỉ sợ vị thiếu chủ này có dã tâm, bằng mọi giá phải diệt trừ được hai người. Nếu như vậy, không ai có thể cứu được bọn họ…  

             Sở Khuynh Thành thấy sắc mặt Hàn Thiên Ảnh căng thẳng, mỉm cười trấn an: “Yên tâm đi, ta hiểu tính tình của Trác Uyên, sẽ không chịu thiệt thòi. Cho đến nay, dù có phải đối mặt với bất kỳ đối thủ nào, ta chưa bao giờ thấy chàng thất bại cả. Lần này ta tin chàng, cũng có chuẩn bị trước khi đến!”  

             Trong mắt Sở Khuynh Thành lóe lên ánh sáng không rõ, trên mặt đầy tự tin.  

             Hàn Thiên Ảnh thấy khuôn mặt an tâm của nàng, bất giác ngẩn ngơ, sự tin tưởng của Sở Khuynh Thành đối với Trác Uyên đã là vô điều kiện. Thủy Nhược Hoa thấy thế cũng khẽ gật đầu, nhìn về phía Hàn Thiên Ảnh khuyên nhủ: “Sư tỷ, ngươi yên tâm đi, ta đã gặp Trác Uyên kia rồi, hắn không phải người bình thường. Khuê Cương ở cùng chỗ với hắn, hẳn là có thể bình an vô sự!”  

             Hàn Thiên Ảnh nhìn chằm chằm hai cô nương, thấy bọn họ đều nói vậy, cũng có chỉ thể thở dài, tạm thời bình tĩnh lại!  

             Bây giờ nàng ta chỉ có thể cầu nguyện trong lòng, người tên Trác Uyên trong truyền thuyết này chỉ nghe tên, chưa từng gặp mặt, thật sự có thể hóa mục nát thành thần kỳ, một mình ở trong Huyền Thiên Tông mà bình yên như thường còn chưa nói, lại còn đảm bảo sẽ rời đi một cách an toàn…  

             Đùng!  

             Bên ngoài Huyền Thiên Tông, một dao động không gian vô hình xẹt qua, trong hư không đột nhiên xuất hiện một lối vào, Trác Uyên và Khuê Cương yên lặng chờ đợi bên ngoài, chợt nhìn thấy có người từ trong đó đi ra, không khỏi nhanh chóng ra đón.  

             “Các vị khách quý chờ đã lâu, tông chủ của ta mời hai vị vào điện một chút!” Đó là đệ tử Thiên Huyền Cảnh của Huyền Thiên Tông, đi đến trước mặt hai người, khom lưng cúi đầu cung kính nói, không nhìn ra được một chút địch ý nào.  

             Mày Trác Uyên hơi nhếch, hai người trái phải liếc nhau, không khỏi cười thầm.  

             Huyền Thiên Tông này khẩu Phật tâm xà, rõ ràng là muốn bày Hồng Môn Yến đây mà. Nhưng mà bọn họ cũng không sợ, bởi vì ban đầu bọn họ đã biết trong núi có hổ, vẫn muốn đi vào núi có hổ đó.  

             Hai người Trác Uyên cũng ôm quyền một cách cung kính, mỉm cười nói: “Lầm phiến đi trước dẫn đường!”  

             Sau đó, tên đệ tử kia lại cúi đầu, xoay người nâng bước đi về phía trước, Trác Uyên bọn họ thì theo thật sát.  

             “Trác quản gia, bọn họ không động thủ ở ngoài tông môn, rõ ràng là muốn đóng cửa đánh chó, không cho chúng ta một con đường sống!” Khuê Cương vừa đi theo, vừa mật ngữ truyền âm đến Trác Uyên.  

             Trác Uyên mỉm cười gật đầu, mật thanh nói: “Đúng vậy, nếu bọn họ động thủ với mấy người Khuynh Thành, cũng sẽ biết mục đích mà ta tới đây, thế mà lại để chúng ta tiến vào, cũng đã cho thấy họ muốn đuổi cùng giết tận chúng ta, không để lại mặt mũi cho Ma Sách Tông. Thế thì chúng ta cũng không cần khách khí, chút nữa là một phen lớn nhất có thể. Nhưng trước khi đánh, phải đảm bảo Khuynh Thành các nàng được an toàn!”  

             “Đúng vậy, không thể cho bọn họ có trong tay bất kỳ người nào để uy hiếp chúng ta!” Trong mắt Khuê Cương chợt lóe, cũng hơi gật đầu, cảm thấy rùng mình.  

             Rất nhanh sau đó, mọi người đi tới một đại điện nguy nga, dưới sự dẫn dắt của tên đệ tử, đám người Trác Uyên nhanh chóng tiến vào đại điện. Một lão già gầy trơ cả xương, râu bạc trắng đang ngồi ở vị trí chính giữa điện, trong mắt lóe lên quang mang, vô cùng uy nghiêm.  

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!