Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Khụ khụ khụ!  

             Trác Uyên hắng giọng, liếc nhìn tất cả trưởng lão Cung phụng ở đây một cách lạnh lùng, một cảm giác uy nghiêm không ai bì nổi cứ tự nhiên mà phát ra: “Các vị, chúng ta nghỉ chân ở nơi này trước đã, là vì ta muốn cho mọi người biết, chúng ta tới Huyền Thiên Tông để làm gì. Trong lòng mọi người có chuẩn bị trước, hành động sẽ tốt hơn!”  

             Mày mọi người nhíu lại, trong lòng họ cùng nhau lộp bộp một cái, trong nháy mắt sắc mặt nghiêm túc hẳn lên.  

             Ban đầu bọn họ đoán, lần này tất cả cao thủ của tông môn xuất động, đã là không phải chuyện nhỏ, nhưng hiện tại nhìn thấy khuôn mặt Trác Uyên nghiêm túc như thế, trong lòng họ không khỏi thêm trầm xuống, dường như tình hình lần này đúng thật là rất nghiêm trọng!  

             Nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Trác Uyên không rời, không ai nói câu nào!  

             “Lần này chúng ta đến Huyền Thiên Tông với mục đích là…” Ánh mắt Trác Uyên hơi nheo lại, hắn trầm ngâm một chút, đột nhiên đồng tử ngưng lại, hét lớn: “Đánh hạ Huyền Thiên Tông, dạy dỗ bọn họ một phen thật tốt!”  

             Cái gì?  

             Mọi người không khỏi cả kinh, không thể tưởng tượng được mà kêu to ra tiếng, nhất là đám người dẫn đầu Bạch Cung phụng, nghi ngờ nói: “Trác quản gia, việc này… Việc này quá lớn, Cửu tông nhỏ bé xung đột một chút cũng không sao. Nhưng nếu nói muốn tấn công tông môn mà không có lời giải thích hợp lý, thì tuyệt đối không thể nhắc đến đâu! Đến lúc đó, có thể Song Long Viên cũng sẽ chen chân vào, xử phạt tông môn rất nặng, trách nhiệm này không ai có thể gánh nổi. Cho dù là tông chủ cũng xử phạt như thế!”  

             Trác Uyên vô ý thức sờ sờ mũi, từ chối cho ý kiến.  

             Lý do ư? Chẳng lẽ nói là vì lão tử muốn đoạt nữ nhân sao, loại lý do này thì mẹ nó còn ai chịu cùng lão tử đi bán mạng nữa chứ?  

             “Trác quản gia, việc này… Có thật là ý của tông chủ không?” Thích Cung phụng thoáng nhìn thấy Khuê Cương phía xa xa, hiểu được đầu đuôi câu chuyện, giống như đã đoán ra được một chút manh mối, hỏi ra tiếng: “Nếu ý này của tông chủ mà không có một lý do chính đáng, chúng ta vẫn nên trở lại tông môn, coi như chưa xảy ra chuyện gì. Nếu xảy ra chuyện, tự chuốc lấy họa, chúng ta đều không gánh vác nổi đâu!”  

             Thích Cung phụng liếc mắt nhìn Trác Uyên một cái, giống như ra lệnh, cũng có ý khuyên nhủ.  

             Như nhắc nhở Trác Uyên, Trác quản gia rằng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, không đáng để mạo hiểm lớn như vậy. Hiện tại chúng ta dừng tay vẫn kịp, coi như chưa xảy ra chuyện gì, tránh cho cuối cùng lại khiến mình tổn hại thêm.  

             Lời nói của Thích Cung phụng vốn là ý tốt, cũng không vạch trần ý định của Trác Uyên, coi như đã để lại thể diện lớn cho hắn, nhưng Trác Uyên là ai, đâu có dễ dàng từ bỏ như vậy?  

             Trác Uyên lạnh lùng cười, hừ nhẹ một tiếng, dùng ánh mắt sắc liếc mọi người ở đây một cái, lãnh đạm nói: “Mọi người biết tại sao khi ở tông môn, ta lại không nói lý do mang mọi người ra ngoài không? Là vì ta sợ Thạch Cung phụng sẽ ngăn cản chúng ta tấn công Huyền Thiên Tông. Vì sao ư, bởi vì bọn họ sợ nếu cuộc chiến này thất bại, tất cả những thứ họ có được sẽ tan thành mây khói. Nhưng chúng ta không sợ, vì ngay từ ban đầu chúng ta đã không có gì. Tất cả những gì chúng ta có được sẽ chỉ ở trong tương lai, không bao giờ có được ở hiện tại!”  

             Thân thể mọi người chấn động, liếc nhìn lẫn nhau, đều là nét mặt nghiêm túc. Nhất là đệ tử phòng tạp dịch, trên mặt đầy âm vang.  

             “Trận chiến với Song Long Viên lần này, có nhiều chi tiết ta không để ba vị Cung phụng nói với mọi người, chính là sợ mọi người sẽ làm việc xốc nổi!”  

             Trác Uyên thở một hơi thật dài, đột ngột trở nên đa cảm, đứng lên: “Thật ra, chiến tích lần này của chúng ta đáng lẽ phải đạt vị trí cao hơn, nhưng bởi vì bị Huyền Thiên Tông tính kế, trận chiến cá nhân của chúng ta mới thất bại, mới không có cơ hội trở thành thượng tam tông.”  

             Cái gì, còn có chuyện như vậy sao?  

             Tất cả các trưởng lão Cung phụng không khỏi ngẩn ra, bắt đầu thì thầm với nhau, trên mặt tràn đầy vẻ giận dữ.  

             Mắt Trác Uyên liếc Dương Sát một cái, quát to: “Dương Sát Cung phụng, ngươi nói xem có đúng không?”  

             “Đúng, đúng vậy…” Đầu Dương Sát không khỏi rụt lại, vội vội vàng vàng gật đầu. Thật ra chuyện này là Trác Uyên đã bàn bạc cùng mọi người để đè nó xuống, khi trở về chỉ nói chuyện tốt, không nói đến chuyện xấu, phóng to công tích.  

             Đây là ý tưởng của Dương Sát bọn họ, Trác Uyên không nghĩ tới chuyện này còn liên lụy đến Sở Khuynh Thành. Lại không nghĩ đến, Huyền Thiên Tông lại ra tay với Sở Khuynh Thành, hắn vì muốn kéo cừu hận, nên mới công bố chuyện này ra.  

             Dương Sát không rõ nên vội vàng gật đầu đồng ý.  

             Vẻ mặt Trác Uyên âm trầm đến đáng sợ, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Tông chủ nghe được chuyện này thì vô cùng tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng! Trước kia Huyền Thiên Tông này và chúng ta đều ở dưới tam tông, bây giờ chúng ta tiến vào trong tam tông, chẳng phải sẽ khiến bọn họ vô cùng nhục nhã sao? Cho nên tông chủ phái ta đi ra ngoài một tháng, đến chỗ họ khiến bọn họ ngượng chết một phen, cũng là đi thị uy cho tông môn của chúng ta!”  

             Mọi người mới tỉnh ngộ, hóa ra Trác quản gia rời đi không phải như người bên ngoài đồn đại là khỏi Ma Sách tông, mà là theo lệnh tông chủ đi thị uy!  

             “Thế nhưng… Ngay khi ta vừa đến Huyền Thiên Tông cũng đã phát hiện ra một sự việc lớn.”  

             Nhưng khi Trác Uyên vừa chuyển đề tài câu chuyện, lại tiếp tục nói dối: “Vậy mà bọn họ lại liên thủ với Thiên Hành Tông, trung tam tông thật đáng giận, liên thủ chèn ép, lại ngầm sử dụng độc với chúng ta. Nghe được tin tức như thế, ta vội vàng báo lại với tông chủ, trong lúc đó còn bị hai trưởng lão của bọn họ đuổi theo, muốn giết ta diệt khẩu. Nhưng mà với thực lực của ta, đương nhiên sẽ giết ngược lại bọn họ!”  

             Cái gì?  

             Lần này, các trưởng lão Cung phụng lập tức bùng nổ, tức giận ngút trời. Mẹ nó Huyền Thiên Tông này cũng thật là làm càn, ở Song Long Hội ngầm hạ thủ còn chưa tính, bây giờ lại còn muốn giết công thần của chúng ta, quả nhiên phải giáo huấn họ thật tốt.  

             Nếu không bọn chúng còn tưởng rằng Ma Sách tông của chúng ta dễ bị ức hiếp!  

             Trác Uyên nhìn thấy những khuôn mặt tức đến sùi bọt mép, trong lòng thầm cười, cuối cùng bắt đầu cho thấy hành động lần này là chính đáng: “Sau khi tông chủ nghe được chuyện này thì vô cùng giận dữ, rất muốn đích thân tới để dạy dỗ bọn họ. Nhưng mọi người cũng biết, bây giờ tông chủ đang cùng các đại đế quốc bàn bạc việc lớn, những vấn đề đó đều quan trọng, nếu bị hai tông môn chèn ép, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh dự của chúng ta. Cho nên tông chủ chỉ thị chúng ta tiên hạ thủ vi cường, chúng ta không chơi lại Thiên Hành Tông, chẳng lẽ cũng không chơi lại hắn ta sao.”  

             “Thế là tông chủ giao lệnh bài cho ta, cho ta toàn quyền phụ trách việc này. Ngay cả khi đứng trước nguy cơ bị phạt nặng bởi Song Long Viên, cũng phải cho thấy uy danh của chúng ta. Chúng ta đã là trung tam tông, không thể lại bị người trong tam tông bắt nạt. Trận chiến này sẽ là trận chiến xác lập địa vị của tông môn chúng ta trong tam tông, chỉ cần Huyền Thiên Tông bị diệt, chúng ta bị phạt nặng cũng đâu có sao? Lúc ấy ta liền tỏ vẻ, cho dù ta có từ bỏ hai nghìn viên Thánh Linh thạch, trả lại hết cho Song Long Viên, cũng muốn giúp tông môn của chúng ta nổi danh Tây Châu!”  

             “Hay, Trác quản gia thân là đệ tử tông môn, nhưng có tình có nghĩa. Ngài đã nói như vậy, chúng tôi còn có thể nói cái gì nữa chứ? Chơi, chơi chết hắn ta đi!”  

             Tiếng của Trác Uyên vừa dứt, liền có người quát to một tiếng, vỗ tay tán thưởng. Ngay sau đó, quân tình sục sôi, tiếng giết vang trời, bộ dáng phải đuổi cùng giết tận Huyền Thiên Tông.  

             Khuê Cương ở một bên thấy thế liền há hốc mồm. Trác quản gia này vừa mới khoe khoang nói bậy, thế mà thật sự khiến cho chiến ý của đám lão già ở tông môn kia lên tới đỉnh điểm. Cho dù bây giờ tông chủ đột nhiên hạ lệnh triệu bọn họ quay về tông, đoán chừng bọn họ cũng sẽ không nghe theo, thề phải đem Huyền Thiên Tông giẫm đến không ngóc đầu lên được!     

             Nhưng mà, bọn họ không thể tin, đám lão già này cũng là người mưu tính sâu xa, sao có thể dễ dàng để cho Trác Uyên lợi dụng thế được?  

             Thế nhưng, bọn họ đâu biết rằng, Trác Uyên vừa mới sử dụng chiến thuật tâm lý!  

             Nếu muốn người ta cam tâm tình nguyện bán mạng cho mình thì phải có lợi. Phá phách, cướp bóc, đốt Huyền Thiên Tông, đó là chỗ lợi; mặt khác, còn cần một lý do chính đáng, tuân theo mệnh lệnh của tông chủ, đó chính là lý do thỏa đáng nhất; tiếp theo, chính là tìm người gánh tiếng xấu này cho mình. Trác Uyên phụ trách toàn bộ công việc, còn nói phải lấy hai nghìn viên Thánh Linh thạch ra để làm chuyện này, rất rõ ràng là hắn sẽ gánh; cuối cùng, đó là đồng thanh cộng khí, cùng chung mối thù, làm cho cảm xúc của mọi người bùng lên.  

             Tất cả, Trác Uyên đều làm hết, các trưởng lão Cung phụng lại không còn nỗi lo về sau, mặc dù trong lòng có hơi nghi ngờ, cũng không còn muốn quan tâm nhiều như trước.  

             Bởi vì cái mà họ lo lắng, Trác Uyên đã giúp họ nghĩ đến, cũng đã xử lý giúp họ rồi. Việc kế tiếp họ phải làm chỉ là nghe theo chỉ đạo của Trác Uyên, giúp hắn đoạt lại nữ nhân là được!  

             Phù!  

             Trác Uyên thở dài một hơi, khóe miệng xẹt qua một độ cong quỷ dị.  

             Đan Nhi nhìn chuyện này từ đầu đến cuối, hoàn toàn trợn tròn mắt. Thì ra miệng dẻo lưỡi ngọt, nói không thành có, cũng có thể tập hợp nhân mã, hỗ trợ cứu người!  

             “Haizz, nếu không phải lão phu biết chút chuyện, ngay cả ta cũng sẽ tin lời hắn, nói như thật vậy, ha ha…” Thích Cung phụng đành lắc đầu, cười khổ một tiếng.  

             Mặt mày Dương Sát nhăn nhó, khó hiểu nói: “Lệnh bài của tên nhóc kia không phải dùng để quản lý đệ tử của Song Long Hội ư, sao lại thành thứ để Vô Nguyệt lệnh cho hắn tấn công Huyền Thiên Tông chứ?”  

             Trong lòng Dương Sát hoài nghi, trên mặt đều là sự nghi ngờ. Mặt khác, mấy đệ tử đã tham gia Song Long Hội cũng nghe ra được lỗ hổng trong đoạn diễn thuyết hào hùng này. Chẳng qua họ đều là người của Trác Uyên, cũng sẽ không đi vạch trần hắn.  

             Trong chốc lát, phần đông cao thủ của Ma Sách tông vẫn còn hơi mê mang lúc trước, bây giờ quân tình của họ đã dâng cao, tiếng quát tháo đầy sát khí, chỉ đợi có người dẫn bọn hắn tới Huyền Thiên Tông là sẽ bùng nổ!  

             Thích Cung phụng thấy không thể ngăn cản quyết định của Trác Uyên, lão ta trầm ngâm một chút, hô to ra tiếng, đưa ra một số đề xuất mang tính xây dựng: “Trác quản gia, quy mô của Huyền Thiên Tông cũng giống như Ma Sách tông chúng ta, mà hiện tại người trong tông môn của chúng ta cũng không hoàn toàn ở đây, chiến đấu lại ở trên sân nhà của đối phương, bọn họ có thể dựa vào kết giới. Chúng ta muốn đánh hạ họ thì rất khó!”  

             Mọi người nghe được lời đó cũng đình trệ, lập tức dừng ồn ào, nhíu mày trầm ngâm.  

             Lời nói của Thích Cung phụng rất đúng!  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!