“Chuyện gì đã xảy ra ở đây, ai là người gõ chuông?”
Thạch Cung phụng vờ như vừa mới tới, không biết chuyện gì xảy ra, sắc mặt lão ta nghiêm túc, sải những bước chân nghiêm nghị, nhanh chóng tới trước mặt mọi người.
Một tên trưởng lão nhìn thấy lão đại trong môn phái của mình đến đây, vội vàng tiến lên cúi đầu, chỉ vào Trác Uyên và nói: “Thưa Thạch Cung phụng, Trác Uyên này cầm lệnh bài của tông chủ, gõ vang chiếc chuông lớn trong môn, triệu tập trưởng lão trong môn Cung phụng vào họp, nói muốn dẫn tất cả trưởng lão và đệ tử của Cung phụng đi đến Huyền Thiên Tông, không biết hắn muốn làm gì?”
“Cái gì?” Thạch Cung phụng giả bộ kinh ngạc, nhìn về phía Trác Uyên, nhất là khối lệnh bài kia, trên mặt lão ta hiện lên vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ.
Trác Uyên cũng nhìn về phía lão ta với ánh mắt lạnh lùng, mày hơi nhếch, trong mắt hắn đã xuất hiện vẻ sắc lạnh. Trong lòng hắn hiểu rõ, Thạch Cung phụng này là người đứng đầu trong môn, dù là Tà Vô Nguyệt tự mình cai quản, lão ta cũng dám chống đối lại, chứ đừng nói là hiện tại Tà Vô Nguyệt không ở đây, hắn lại chỉ có một khối lệnh bài để giả truyền thánh chỉ!
Nói như vậy, chốc nữa nếu lão ta muốn ngăn cản hắn đem người đi, hắn không thể làm một vố lớn với Thạch Cung phụng này, giết gà dọa khỉ được.
Bỗng dưng, trong mắt của Trác Uyên đã xuất hiện sát ý trắng trợn. Những trưởng lão Cung phụng trong môn nhìn thấy tất cả, liên tục cười mỉa, nhìn về phía Trác Uyên với sắc mặt khinh thường.
Đừng nói hắn chỉ là một đệ tử có chút công trạng, cho dù có là tông chủ, chỉ cần có Thạch Cung phụng ở đây, hắn cũng chưa chắc có thể chống lại.
Lấy một khối lệnh bài đến mà cáo mượn oai hùm, hừ hừ, hắn cũng quá coi thường thế lực trong môn rồi!
Nhóm trưởng lão Cung phụng ở trong phòng tạp dịch như Thích Cung phụng và Bạch Cung phụng nhìn thấy hết những việc này, trong lòng cũng đang tính toán lợi hại. Lát nữa nếu Trác Uyên xung đột với Thạch Cung phụng, chắc chắn bọn họ sẽ cùng một phe với Trác Uyên.
Tuy nói chỉ thị này của Trác Uyên có chút đột ngột, sự việc quan trọng, cần làm việc cẩn thận. Nhưng thứ nhất là trong tay hắn có lệnh bài của tông chủ, đường đường chính chính; thứ hai, hắn là đại diện của phòng tạp dịch, là người một nhà đó!
Bất kể là cuộc đấu tranh chính trị giữa triều đình thế tục, hay là những tông môn khác đấu đá lẫn nhau, họ cũng không bao giờ quan tâm một chữ lý mà chỉ để ý chữ thân, chỉ giúp thân không giúp lý!
Trác Uyên là người quản lý phòng tạp dịch, cho dù hắn có đưa ra yêu cầu cố ý gây sự, chắc chắn đám trưởng lão Cung phụng bọn họ cũng phải ủng hộ hắn đến cùng, đây là nguyên tắc tranh giành quyền lợi và đấu đá nội bộ!
Trong chốc lát, tất cả mọi người ở đây chia thành hai phái, mắt to mắt nhỏ trừng nhau, một mùi thuốc súng vô cùng nồng nặc bao phủ không gian, như chuẩn bị kéo cả tông môn vào một cuộc chiến.
Nhưng mà vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, hành động của Thạch Cung phụng làm cho mọi người mơ hồ và hoang mang. Chẳng những người của phòng tạp dịch Thích Cung phụng bọn họ nhìn không hiểu, ngay cả nhóm trưởng lão Cung phụng trong môn cũng đều lộ ra ánh mắt mù mịt.
Thạch Cung phụng cúi đầu về phía Trác Uyên, không, phải nói là cúi đầu với khối lệnh bài trong tay hắn, sắc mặt lão ta cung kính nói: “Tham kiến tông chủ, xin tuân theo chỉ dụ của tông chủ!”
“Thạch Cung phụng, ngài đây là…” Tất cả các trưởng lão không khỏi sửng sốt, tất cả đều khó hiểu mà nhìn về phía lão ta, ngay cả nhóm trưởng lão Cung phụng của phòng tạp dịch cũng vô cùng mơ hồ.
Thạch Cung phụng này tại sao, tại sao lại dễ dàng khuất phục như thế chứ? Khi đích thân lão ta đối mặt với tông chủ, lão ta cũng chưa từng như thế này, chưa thấy lão ta tuân theo như thế, nhưng lần này…
Hay là, trên người Trác Uyên thật sự có khí thế của bá vương, khiến cho lão ta chấn kinh?
Bỗng chốc, tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng nổi chuyện này, nghĩ ngợi lung tung, không hiểu ý này.
Thạch Cung phụng quay đầu trừng mắt một cái nhìn mọi người, lời lẽ đàng hoàng nói: “Láo xược, nếu lúc này Trác Uyên đã cầm theo lệnh bài của tông chủ, vậy giống như là tông chủ đang ở đây. Lời nói của hắn chính là lời nói của tông chủ. Các ngươi có gì không vừa lòng à, muốn tạo phản sao?”
“Không dám!” Cổ mọi người không khỏi co rụt lại, kìm nén khuất nhục mà cúi đầu xuống.
Trác Uyên và Thích Cung phụng nhìn về phía họ với ánh mắt nghi ngờ, trong lòng cảm thấy có vô số điểm khả nghi! Lão già này đang muốn làm gì đây?
Thạch Cung phụng không hề để ý ánh mắt hoài nghi của mọi người, chỉ cười nhạt một tiếng, nhìn về phía Trác Uyên, hơi hơi vuốt cằm nói: “Ha ha… Nếu đây là ý của tông chủ, ta chắc chắn phải nghe theo. Chẳng qua… Tông môn không thể không có người bảo vệ, có thể để trưởng lão Cung phụng trong môn đóng giữ ở đây, còn lại mọi người, tùy quản gia Trác mang đi, được chứ?”
Trác Uyên nhìn lão ta một cái, trầm ngâm một chút, rồi khẽ gật đầu.
Ban đầu hắn cũng không muốn mang trưởng lão Cung phụng trong môn đi cùng, chỉ muốn đưa trưởng lão trong phòng tạp dịch đi theo mà thôi, nếu đem những người này đi thì chính hắn cũng không biết giao phó họ cho ai, đến lúc đó lại phản tác dụng, lại gây ra rắc rối.
Chỉ là thái độ hôm nay của Thạch Cung phụng đúng là có hơi kỳ quái, có việc khác thường tất có yêu, hắn không thể không đề phòng. Nhưng mà lão ta lại giúp đỡ hắn như thế, rốt cuộc thì ý tứ của lão ta là gì?
Mày Trác Uyên khẽ nhếch, thấy Thạch Cung phụng kia tươi cười như cáo già, hắn suy nghĩ một chút, lại không lường trước được hậu quả, liền không suy nghĩ nữa.
Hiện tại thời gian đang rất gấp, hắn không nên lãng phí nhiều thời gian như vậy!
“Được, Thạch Cung phụng nói rất có lý, vậy thì trưởng lão Cung phụng trong môn ở lại tông môn chờ đợi, toàn bộ nhóm trưởng lão Cung phụng ở phòng tạp dịch đi theo ta, không được có sai sót!” Trác Uyên thản nhiên gật đầu ngay tại chỗ, nhìn về phía mọi người mà quát to.
Mọi người đều gật đầu một cái, khom người đáp lại. Lúc trước, trong lòng Thích Cung phụng bọn họ còn hơi nghi ngờ, nhưng hiện tại vì theo Trác Uyên, bọn họ sẽ không nói tới nữa.
Ngay cả đối thủ một mất một còn là Thạch Cung phụng còn không làm khó dễ được người đại diện của họ, người một nhà với hắn như họ lại có thể hạ bệ hắn sao?
Sau đó, Trác Uyên đi trước dẫn đường, nhóm trưởng lão Cung phụng đi theo phía sau, chậm rãi ra khỏi đại điện trong môn. Rất nhanh sau đó, cả tông môn cũng bắt đầu loạn lên, ầm ĩ lên, tập hợp đệ tử chuẩn bị xuất phát.
Thạch Cung phụng nhìn thấy cảnh tượng rộn ràng nhốn nháo kia, khóe miệng không khỏi nhếch lên, lộ ra một độ cong tà dị, một tên trưởng lão bên cạnh khó hiểu, nhíu mày nói: “Thạch Cung phụng, chuyện lớn như vậy, ngài đây là…”
“Chính bởi vì đây là việc quan trọng, cho nên chúng ta mới càng phải tùy theo ý của tên nhóc kia, lão phu cũng không thể lại để cho hắn không làm chút động tĩnh nào đã bỏ chạy được, ha ha ha…”
Thạch Cung phụng vuốt chòm râu một cách nhẹ nhàng, ánh mắt lóe lên, phát ra tiếng cười nhạo: “Chúng ta không chỉ tống khứ tên nhóc này đi là xong việc, mà phải để hắn ở lại trong phòng tạp dịch này, người xuất chúng trong phòng tạp dịch sẽ rối loạn, cùng nhau nhổ cỏ tận gốc mới là quan trọng nhất. Nếu không thì lửa thiêu chẳng cháy hết, xuân về lại hồi sinh, đều là tai họa về sau! Bây giờ ngược lại lại tốt, tự hắn muốn đâm đầu vào chỗ chết. Muốn khiến diệt vong, trước phải khiến điên cuồng, còn đây là nịnh nọt, hừ hừ hừ…”
Mày mọi người hơi nhếch, đều không rõ đây là ý gì, dường như chỉ có đại trưởng lão hiểu ra được một chút, không còn cách nào khác mà đành phải lắc đầu, than nhẹ ra tiếng.
Lần này, có lẽ tên nhóc kia thật sự đã phạm phải điều kiêng kị…
Đệ tử của Ma Sách tông nhận được mệnh lệnh, tập hợp lại vào một chỗ rất nhanh, nhất là đám người Khuê Cương, Nguyệt Nhi là tự Trác Uyên gọi đến.
Trong chốc lát, đệ tử trùng trùng điệp điệp, chi chít, tâm mấy chục nghìn người!
Sau đó, Trác Uyên kiểm kê đại khái một chút, rồi mang theo mọi người cùng nhau xuất phát. Bỗng trong nháy mắt, cả Ma Sách tông trống không, trở thành một tòa thành chết, chỉ có chưa đến một trăm lão già ở lại bên trong…
Nửa tháng sau, Khuê Cương, Sương Nhi và những người nữ nhân khác lo lắng chờ đợi tin tức của Trác Uyên, thấy thời gian một tháng trôi qua rất nhanh, chỗ các nàng Sở Khuynh Thành sống chết chưa biết, bên kia cũng không biết Trác Uyên tiến hành đến đâu rồi, có thể tập hợp được bao nhiêu nhân mã, bốn người giống như kiến bò trên chảo nóng, vô cùng lo lắng!
Ầm ầm ầm!
Chợt, bầu trời như bị mây đen bao bọc, sấm sét vang dội, nổ ầm ầm. Một tảng mây đen lớn, ùn ùn đè xuống chỗ họ, mang theo một sức lực mạnh mẽ, dù cho đã có trận pháp ngăn cách khí tức, cũng khiến hơi thở bọn họ bị trì trệ.
Bọn họ đưa mắt nhìn lên lại gặp đúng cái đám mây đen kia, rõ ràng là một đám bóng người đông nghìn nghịt, đang đánh úp nơi này của bọn họ, khoảng chừng mấy chục nghìn người.
Mà người đứng đầu đám người đang bay kia, lại chính là Trác Uyên!
Con ngươi của Khuê Cương không khỏi co rụt lại, hắn ta quá sợ hãi, lầm bầm nói: “Trời ơi, Trác quản gia đem hết cao thủ của tông môn đưa đến đây ư, sao lại có nhiều người giúp chúng ta đoạt nữ nhân như vậy?”
“Đúng vậy, địa vị của Trác Uyên ở Ma Sách tông cao như thế sao? Thế mà tông chủ lại vì hắn mà xuất động toàn bộ tông môn, theo chúng ta đến Huyền Thiên tông đánh nhau?” Đan Nhi chớp chớp đôi mắt to ngập nước, dường như cũng bị cảnh trước mặt dọa cho sợ ngây người, không thể tin nổi.
Vẻ mặt của hai người Sương Nhi thì vô cùng hưng phấn, trên khuôn mặt tràn đầy kiêu ngạo, ở cả Tây Châu, có thể lấy lực lượng của một người mà bày ra được một trận lớn như thế, sợ là chỉ có một mình Trác Uyên mới làm được.
Những người khác không phải không có cái quyền lực này, mà họ không có điên cuồng như vậy, sẽ vì một người phụ nữ mà có thể làm ra sự việc coi trời bằng vung như thế, dẫn đến đại chiến của hai tông môn!
Thế nhưng Trác Uyên lại là người phóng khoáng như thế…
Vù!
Một tiếng xé gió vang lên, Trác Uyên dẫn đầu hạ xuống, Khuê Cương nhìn bọn họ đến, vội vàng bước ra đón, vẻ mặt kích động: “Trác quản gia, ngài đúng là rất có mặt mũi đấy, tông chủ lại vì ngài mà xuất động trận địa lớn như vậy, tiểu nhân đi theo ngài, quả là được sủng mà sợ đó!”
“Xuỵt!”
Lời Khuê Cương còn chưa kịp dứt, Trác Uyên đã làm hành động ý bảo chớ có lên tiếng, nhíu mày nói: “Đừng lớn tiếng quá, đây không phải là Tà Vô Nguyệt phái đến, lúc lão ta không ở đây, ta đã tự ý kéo người tới!”
“Hả?” Khuê Cương không khỏi sửng sốt, chợt đầu đầy mồ hôi lạnh.
“Hơn nữa, những người này cũng không biết ta kéo bọn hắn tới đây để làm gì, chút nữa ngươi đừng nói gì cả, ta sẽ giải thích với họ!” Trác Uyên nhíu mày với bốn người họ, cười nhạo một tiếng.
Nhưng mà đám ngươi Khuê Cương cũng hoàn toàn sợ ngây người, nhất là Khuê Cương, sợ đến mức toàn thân run rẩy không ngừng.
Trác Quản gia, ngài chưa giải thích gì với bọn họ đã đem bọn họ đến đây, nếu họ biết chúng ta kéo họ đến đây để giúp đoạt nữ nhân, chẳng phải những người hung thần ác sát này sẽ ăn tươi nuốt sống chúng ta sao?
Bỗng dưng, mặt mũi Khuê Cương tràn đầy đau khổ, như kiểu sắp khóc, bên trong đám người kia còn có sư phụ hắn ta, ban đầu sư phụ còn ngăn cản hắn ta và Hàn Thiên Ảnh đến với nhau… Nếu như biết vì Thiên Ảnh mà phát động cuộc chiến giữa hai tông môn, không biết sẽ tức giận ra sao nữa…
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!