Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)

Soạt soạt soạt!  

             Sau khi giải quyết xong hai trưởng lão Huyền Thiên Tông đuổi tới đây, Trác Uyên thu Thần Hồn lại, Thánh Linh Khoáng trong tay lóe sáng không ngừng, lập tức bày bố ra một Ẩn Tức Trận xung quanh đám người Khuê Lang.  

             Ầm!  

             Một làn sóng quét qua, bóng dáng của mọi người biến mất ở bên trong.  

             “Các ngươi ở đây chờ, đừng nhúc nhích, ta trở về Tông môn tìm người giúp đỡ!” Trác Uyên quét mắt nhìn đám người rồi lập tức xoay người chuẩn bị rời đi.  

             Khuê Lang trầm ngâm, đột nhiên nói: "Trác quản gia, Tông chủ sẽ không đồng ý khai chiến với Huyền Thiên tông đâu!"  

             “Hắn có đồng ý hay không không quan trọng. Ta sẽ kéo người của chúng ta tới đây!” Mắt Trác Uyên hơi nheo lại, một tia sáng chợt lóe lên. Trong lòng hắn đã có kế hoạch, lập tức nhún chân bay về phía Ma Sách Tông: "Đúng rồi, Khuê Lang, ngươi ở lại chăm sóc cho họ!"  

             “Trác quản gia cứ yên tâm, Khuê Lang sẽ chăm sóc cho họ thật tốt!” Khuê Lang ôm quyền, vẻ mặt ngưng trọng, trong lòng thầm thở dài một hơi. Trác quản gia, ngài nhất định phải nghĩ ra cách, Sở cô nương của ngài, còn có tính mạng của lão bà ta, tất cả đều giao cho ngài...  

             Vù!  

             Nửa tháng sau, Trác Uyên một lần nữa quay trở lại kết giới ở lối vào của Ma Sách Tông, ấn quyết trên tay đánh ra, chỉ nghe thấy tiếng sóng dao động vang lên, một lối vào đột nhiên xuất hiện trong khoảng không. Trác Uyên điềm nhiên bước vào.  

             "Đứng lại, kẻ nào đó?"  

             Một tiếng quát lớn vang lên, một đệ tử lập tức nhảy ra đứng cản trước mặt Trác Uyên. Nhưng vừa nhìn thấy là Trác Uyên, hắn ta lập tức co rụt cổ lại, cười xin lỗi: "Thì ra là Trác quản gia đã trở lại. Thật xin lỗi, vừa rồi đệ tử đã hấp tấp."  

             “Đừng cản đường!” Trác Uyên hơi xua tay, không thèm để ý đến.  

             Đệ tử đó gãi gãi đầu vẻ mặt bối rối: “Đa tạ Trác quản gia không trách tội. Ầy, đều do đám nhãi con kia đồn đại bậy bạ, nói Trác quản gia rời Tông sẽ không quay về nữa. Hại đệ tử buồn cả nửa tháng trời. Bây giờ không phải Trác quản gia đã quay về rồi sao, hahaha..."  

             “Sao, ngươi rất nhớ ta?” Trác Uyên nhướng mày khẽ cười.  

             Đệ tử kia rụt cổ lại, vô cùng nghiêm túc gật đầu nói: "Đương nhiên. Nếu không có Trác quản gia, người trong phòng Tạp Dịch chúng ta sẽ phải sống một đời không bằng heo chó đó, mãi không có ngày nhìn thấy ánh mặt trời, không thể thăng tiến. Nhưng hiện tại đã khác. Mặc dù đám người nhỏ bé như chúng ta không đủ thực lực để vào Tinh Anh Tạp Dịch Phòng của Trác quản gia, nhưng dù sao cũng có hy vọng. Nghĩ lại thì năm sau là ta đã có thể tiến vào rồi, hahaha..."  

             "Vậy thì tốt!"  

             Trác Uyên vỗ nhẹ vai hắn ta, mỉm cười: "Có điều, có bao nhiêu người có suy nghĩ giống như người?"  

             Đệ tử kia ngây ra, mặc dù không hiểu ý của hắn, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Đại ân đại đức của Trác quản gia đối với chúng ta, các huynh đệ trong phòng Tạp Dịch đều rất biết ơn. Sau này những đệ tử tiến vào Tinh Anh Tạp Dịch Phòng dù ở nội môn hay ngoại môn cũng đều sẽ nhận được ơn này. Trong toàn Tông môn phải có đến một nửa số đệ tử trưởng lão cảm kích những công lao mà Trác quản gia đã cống hiến cho Tông môn."  

             "Vậy còn một bộ phận nhỏ thì sao?"  

             "Bọn họ có lẽ là thân tín của Trưởng lão nội môn. Chắc là bọn họ hận ngài muốn chết, hahaha..."  

             Hai người nhìn nhau, bất giác cùng bật cười.  

             Trác Uyên gật đầu hiểu rõ, trong lòng cảm thấy an tâm phần nào, ánh mắt chợt lóe, hắn trấn định nói: "Vậy nếu ta có chuyện muốn nhờ các người giúp đỡ, sẽ có bao nhiêu người nguyện ý?"  

             “Trác quản gia lại khách sáo rồi, ngài có chuyện gì xin cứ phân phó, cho dù là nước sôi lửa bỏng chúng ta cũng quyết không chối từ!” Người kia ôm quyền nghiêm túc nói.  

             “Rất tốt, Tông chủ có ở đây không?” Trác Uyên hài lòng gật đầu, vừa đi vào trong cửa vừa tính toán trong lòng.  

             "Hì hì...Trác quản gia, đây lại là đại công của ngài."  

             Đệ tử đó cười lên, cảm thán nói: "Ngài không biết, gần đây Tông chủ bận vô cùng, không có ở trong tông môn. Từ khi ngài thể hiện thật xuất sắc trên Song Long Hội, có rất nhiều đại đế quốc đã bắt đầu đưa cành ô liu cho chúng ta, muốn chúng ta nhập đến chỗ bọn họ, còn có chỗ chỉ có thượng tam tông mới có thể nhập đến. Mấy ngày nay Tông chủ rất vui mừng, đã đi ra ngoài bàn bạc việc nhập đến với hoàng thất của các đại đế quốc!"  

             Thân hình Trác Uyên hơi ngưng lại, quay đầu nhìn hắn ta, nở nụ cười kì dị: "Nói cách khác, bây giờ Tông chủ không ở trong tông?"  

             “Ầy…đúng là như vậy!” Đệ tử đó sửng sốt, ngây ngốc gật đầu.  

             Khóe miệng Trác Uyên khẽ nhếch lên, gật đầu hiểu rõ: "Hahaha...Vừa đúng lúc, như vậy cũng thuận tiện hơn nhiều."  

             Nói xong, Trác Uyên sải bước đi về phía trước, chỉ còn lại người đệ tử kia bối rối đứng đó, không hiểu gì cả.  

             Keng keng keng!  

             Một hồi chuông trong trẻo vang lên truyền đi khắp toàn bộ tông môn. Tất cả các trưởng lão cung phụng đều kinh ngạc, không hiểu gì cả, vội vàng chạy về phía nội môn đại điện.  

             "Con bà nó, là ai mẹ nó rung chuông loạn triệu tập các vị trưởng lão đến nghị sự? Song Long Hội vừa kết thúc, mới nhàn rỗi được hai ngày. Lại có chuyện lớn gì đây? Phải cần cả tông cùng bàn bạc?" Một vị trưởng lão oán trách chạy tới, trên mặt viết rõ ba chữ không tình nguyện.  

             Một vị Cung phụng khác nghiêng người đến trước mặt lão ta chế nhạo: "Ngươi bị ngu à, hiện giờ Tông chủ không có trong tông, cả tông cũng chỉ có Đại Cung phụng mới có quyền này. Có điều, từ trước đến nay Đại Cung phụng luôn không ra mặt, chưa từng đánh chuông. Nhưng còn có một người tự ý chuyên quyền nha..."  

             “Thạch Cung phụng?” Khóe miệng vị trưởng lão đó không khỏi co giật, bất đắc dĩ lắc đầu: “Trong môn bọn họ đã thất bại thảm họa rồi. Số trưởng lão cung phụng của Tinh Anh Tạp Dịch Phòng chúng ta hiện tại còn gấp đôi bọn họ, hắn còn muốn giãy giụa gì nữa. Chẳng lẽ là muốn nhân lúc Tông chủ không có mặt mưu quyền đoạt vị?"  

             Vị trưởng lão cung phụng kia bất đắc dĩ nhún vai, hơi nhướng mày, không cho là như thế nói: "Ai mà biết được. Hahaha...Nhưng mà bây giờ hắn đã không có năng lực đó rồi!"  

             Tất cả trưởng lão cung phụng đang tiến về phía đại điện, trong mắt đều hiện lên vẻ khó hiểu.  

             Thạch Cung phụng đang ở trong sân viện của mình nhíu chặt mày thở dài. Đứng bên cạnh lão ta là đồ đệ Lục Hạt.  

             “Lục Hạt, mấy gia hỏa đó…đều đã được liên hệ được rồi nhỉ!” Thạch Cung phụng đưa mắt liếc nhìn hắn ta, lẩm bẩm nói.  

             Lục Hạt cúi người, trịnh trọng nói: "Khởi bẩm sư tôn, tất cả bọn họ đều đã đồng ý, chỉ đợi ở đây xảy ra chuyện.”  

             "Hừ, xảy ra chuyện? Người cũng đã chạy hết, còn có thể xảy ra chuyện gì được?"  

             Thạch Cung phụng cười giễu, lắc đầu bất lực: "Trên thế gian này thật sự có người coi danh lợi như cỏ rác, giấu kín tài năng, thâm tàng bất lộ sao! Trác Uyên à Trác Uyên, ngươi có thật là thanh cao, làm xong việc liền rời khỏi đây, bỏ qua tiền đồ tốt đẹp của mình? Hay là…ngươi đã sớm nhìn thấu hiểm nguy ở đây, Quân tử không đứng dưới hiểm cảnh, công thần lui thân?”  

             Trong mắt Thạch Cung phụng hiện lên tia sáng, nở nụ cười khổ trông vô cùng phiền muộn. Giây phút lão ta chờ đợi cuối cùng cũng đến, nhưng lại đột nhiên bị giội một gáo nước lạnh, khiến lão ta lực bất tòng tâm, chán nản vô cùng.  

             Lục Hạt đứng bên nhìn cũng rất bất đắc dĩ, thầm thở dài, Trác Uyên làm việc luôn nằm ngoài dự đoán như vậy, khiến người ta không kịp trở tay...  

             Keng Keng Keng...  

             Bỗng nhiên có tiếng chuông trong trẻo truyền đến sân nhỏ của bọn họ. Thạch Cung phụng nhướng mày, nhìn về phía bên trong tông môn, nhíu chặt mày lại: "Tên tiểu quỷ Tà Vô Nguyệt kia không có ở đây, ngoài lão phu ra còn ai dám gõ chuông lớn trong đại điện?"  

             Thạch Cung phụng suy tư một hồi, đột nhiên nhướng mi như lấy lại được phấn chấn: "Đi, đi xem xem. Có lẽ kế hoạch của chúng ta vẫn chưa hoàn toàn ngâm nước nóng!"  

             Nói xong, hai người một trước một sau đi về phía trong tông môn!  

             Cùng lúc đó, trên đại điện nội môn đã đông nghịt người. Tất cả các vị trưởng lão cung phụng đều nhìn người đang đứng ở trung tâm đại điện với vẻ mặt không thể tin được. Người đó không phải ai khác, chính là Trác Uyên.  

             Người rung chuông lớn ở đại điện nội môn cũng là hắn!  

             “Tất cả trưởng lão cung phụng của Ma Sách Tông đều đã đến gần hết rồi!” Trác Uyên lạnh lùng liếc nhìn đám người, hắng giọng nhàn nhạt nói.  

             Tất cả mọi người đều ngây ra, trên mặt đều lộ ra vẻ nghi hoặc, Bạch Cung phụng khẽ vuốt râu khó hiểu nhìn Trác Uyên hỏi: "Trác quản gia, ngài có ý gì vậy? Chuông lớn trong môn vốn dĩ chỉ có Tông chủ và Đại Cung phụng mới có thể đánh. Mặc dù trong khoảng thời gian này có không ít người tự ý vượt quyền, nhưng ngài dù sao vẫn mang thân phận là đệ tử, có chuyện thì đến tìm chúng ta là được. Việc gì phải làm lớn như vậy!"  

             "Haha...Bạch Cung phụng, lời vừa rồi của ngươi là có ý gì, ai tự ý vượt quyền?"  

             Bạch Cung phụng vừa dứt lời, một trưởng lão thuộc phái Thạch Cung phụng lập tức phản pháo lại: "Đại Cung phụng vẫn luôn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, hiếm khi tham gia vào công việc trong Tông. Sau này Thạch Cung phụng ra mặt xử lý mọi việc gọn gàng. Hắn gõ chuông mở hội nghị trong môn thì làm sao? Sao có thể gọi là vượt quyền được?"  

             “Hừ, hắn như vậy còn không phải là vượt quyền? Bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính, có hiểu không?” Bạch Cung phụng cười lạnh, chế nhạo ngược lại lão ta.  

             Người nọ vẻ mặt tức giận, vừa định đáp lại, Trác Uyên đột nhiên lấy ra một tấm lệnh bài sáng chói, chữ “Tà” ở chính giữa đâm vào mắt đám người khiến cả đám đều ngây ngẩn. Trác Uyên lạnh lùng nói: "Ta có cái này, như vậy có tính là vượt quyền không?"  

             Lệnh bài Tông chủ?  

             Đồng tử nhóm trưởng lão Cung phụng co rút, thân mình lập tức run lên, sau đó đồng loạt quỳ bái: “Tham kiến Tông chủ!”  

             Thấy lệnh như thấy người, Trác Uyên có lệnh bài Tông chủ, tương đương với thân phận của Tà Vô Nguyệt!  

             Đúng lúc bây giờ Tà Vô Nguyệt không có ở đây, trên núi không có hổ, hầu tử có thể xưng vương. Trác Uyên lập tức cáo mượn oai hùm: "Phụng lệnh của Tông chủ, tất cả các trưởng lão cung phụng của Ma Sách Tông hãy nghe lệnh!"  

             "Có!"  

             Tất cả mọi người cúi thật thấp, không ai dám phản đối nữa.  

             Trác Uyên lạnh lùng nhìn bọn họ, quát lớn: "Từ nay về sau, tất cả trưởng lão cung phụng của Ma Sách Tông đều phải nghe theo mệnh lệnh của ta, không được vi phạm. Nếu không sẽ bị xử lý theo Tông quy."  

             “Vâng!” Đám người lại cúi người!  

             "Vậy thì, bây giờ toàn bộ Tông môn, trưởng lão đệ tử cung phụng theo ta đi đến Huyền Thiên Tông!"  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!